Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ở thời điểm hai nhân cách trao đổi với nhau, sẽ phát sinh chuyện gì?”

“Nhân cách chính bị việc gì đó kích thích, sẽ đau đầu dữ dội sau đó chuyển đến cái nhân cách phụ, mà nhân cách phụ này cũng không biết chuyện đang xảy ra.”

“Họ có biết sự tồn tại của đối phương không?”

“Nhân cách chính thì biết.”

“Nguyên nhân vì sao lại hình thành cái nhân cách thứ hai còn chưa rõ lắm. Vợ của cậu ta cũng nói rằng chuyện này xảy ra bất ngờ.”

“Vậy, bác sĩ Hoắc, tôi muốn hỏi một chút, làm sao ngài có thể xác định được đâu là nhân cách chính?”

Hoắc Cảnh Tư nhìn xuống tài liệu, bất giác nhíu mày “Là vợ cậu ta nói như vậy.”

“Vậy theo phán đoán của ngài, có thể xác định nhân cách này là chủ thân thể sao?”

“Nhân cách này thường lưu lại một khoảng thời gian tương đối lâu, nhưng nếu ngài nói như vậy, quả thật tôi cũng có chút nghi ngờ. Lúc kiểm tra cho nhân cách chính này, cậu ta nói không nhớ rõ ký ức trước đây, thậm chí là tuổi của mình cũng quên. Trong quá trình chẩn đoán và điều trị, hầu hết đều là vợ cậu ta trả lời câu hỏi của tôi.”

“Ngài không có nói chuyện với nhân cách phụ sao?”

“Không có, ở trước mặt tôi, nhân cách kia không có xuất hiện.”

Mấy vị giáo sư thì thầm với nhau.

“Chứng phân liệt có thể là do người bệnh đã chịu một cú sốc lớn về mặt tinh thần, cho nên nhân cách mới xuất hiện để bảo vệ chính mình, nhưng cũng có thể vì vậy mà đánh mất bản thân.”

“Đúng vậy, đây cũng là nguyên nhân mà tôi nghĩ tới lúc đầu, cho nên kế hoạch của tôi là ‘giết chết’ cái nhân cách thứ hai.”

“Giết chết?”

“Ở dưới tình huống còn chưa rõ ai là nhân cách chính sao?”

“Bác sĩ Hoắc, ngài có chút vội vàng. Theo lời ngài nói, nếu nhân cách phụ mới là người vô tội kia thì sao?”

Hoắc Cảnh Tư liên tục gật đầu: “Đúng là phán đoán của tôi có thể đã sai. Vì vậy, đối với phương án điều trịthứ hai, tôichỉ tiến hành theo cách bảo thủ nhất, để thời gian nhân cách thứ hai xuất hiện ít hơn. Các loại thuốc đã sử dụng nằm ở trang thứ hai trong tài liệu.”

Bọn họ sôi nổi lật xem, giáo sư tóc dài mở miệng nói “Chẳng lẽ nhân cách thứ hai kia mới là chủ nhân của thân thể này.”

“Không loại trừ bất cứ khả năng nào.”

“Nhưng cái nhân cách phụ này còn mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội.” Một vị giáo sư khác tỏ ra khá lúng túng “Cho dù đây là nhân cách chính, thì nếu mất đi nhân cách kia, việc chữa trị có thể sẽ khó khăn hơn.”

“Tuy là nói thế, nhưng việc chữa trị không nên chỉ nhằm vào nhân cách chính, mà còn phải chú ý đến cái nhân cách kia nữa.”

“Nói như thế nào cũng phải tìm xem nhân cách chính là ai. Có lẽ nhân cách đó sẽ biết nguyên nhân dẫn đến phát bệnh. Bác sĩ Hoắc, ngài cần phải nói chuyện với nhân cách thứ hai.”

Ông ta cân nhắc một chút gật đầu “Nên như vậy.”

“Chủ nhật tuần này cậu ta sẽ đến tái khám, tôi sẽ hỏi chi tiết hơn. Cảm ơn các vị giáo sư đã góp ý, nếu việc điều trị có gặp vấn đề khó khăn gì, có khả năng sẽ lại làm phiền các vị.”

—–

“Bộ tây trang này cô lấy từ đâu ra?”

Hoa Cẩn thu mình trong góc, dùng chăn che lên người “Là em mua, mua cho anh.”

“Mua cho tôi?” Hắn không cười, tức giận đi tới gần cô. Hoa Cẩn kêu khóc lấy chăn che chắn, phía sau không còn chỗ để lùi lại nữa, ép cô đến đầu giường, hắn dùng sức bóp chặt cổ tay cô, tiếng khóc nghẹn ngào phát ra từ trong cổ họng, kêu không ra tiếng, im lặng mà nôn khan.

“Cô còn không biết xấu hổ mà nói là mua cho tôi!”

Hắn cầm bộ tây trang kia lắc lắc ở trước mặt cô, nắm tay đánh vào đầu Hoa Cẩn.

“Cô con mẹ nó! Cho rằng ông đây không biết người đàn ông kia cũng mặc loại quần áo này sao? Cô giấu hắn ở đâu rồi, tôi xem cô chính là mua thứ này cho hắn.”

“Hu hu, em không biết anh đang nói tới ai.”

“Hoa Cẩn, cô cũng thật ý tứ, cho rằng tôi bị mất trí rồi sao? Tôi đây không cần gì cả liền bỏ trốn cùng cô, cô lại cho tôi đội cái nón xanh. Mẹ nó, đồ đê tiện!”

Hắn ném quần áo xuống đất, tát liên tiếp lên mặt cô, như thể tát bao nhiêu cũng không thể nguôi đi cơn giận này. Chiếc cổ mảnh khảnh ở trong lòng bàn tay của hắn, chỉ cần hơi chút dùng sức liền có thể bị đứt gãy, sắc mặt hắn dữ tợn xem cô như kẻ thù mà ấn ở trên giường.

“Thời điểm hai người hôn nhau có nghĩ tới tôi sao! Hắn mặc bộ đồ này có phải rất đẹp trai hay không? Cô xứng với tôi sao! Cô mà cũng xứng với tôi sao hả!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận