Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tối Của Quỷ
Căn hộ áp mái của Lâm Dịch Phong nằm ở tòa nhà đắt đỏ nhất thành phố. Nó không giống một ngôi nhà, nó giống một phòng trưng bày nghệ thuật lạnh lẽo. Mọi thứ đều đắt tiền, tinh xảo, và không có hơi người.
Hắn bế cô vào trong, giống như bế một con búp bê vải. Hắn không vội vàng xé quần áo cô như cô nghĩ. Thay vào đó, hắn đặt cô ngồi xuống chiếc sofa da khổng lồ.
“Ngồi đây. Đừng cử động.”
Hắn ra lệnh, rồi thong thả cởi áo khoác vest, nới lỏng cà vạt. Hắn xắn tay áo sơ mi lên, để lộ cánh tay rắn chắc, đầy gân guốc.
Và rồi… hắn đi vào bếp.
Bùi Yên ngơ ngác. Hắn… nấu ăn?
Cô nghe thấy tiếng nước chảy, tiếng dao thớt lách cách. Một kẻ như hắn, một con quỷ tàn bạo như hắn, lại biết nấu ăn?
Sự tương phản này còn đáng sợ hơn cả bạo lực. Nó khiến hắn trở nên khó đoán, nguy hiểm hơn. Cô không biết hắn đang chơi trò gì.
Một lúc sau, hắn cầm một chiếc tạp dề đi ra.
“Yên Yên, lại đây.” Giọng hắn bình thản.
Bùi Yên sợ hãi đứng dậy, rụt rè bước tới.
Hắn quay lưng về phía cô. “Giúp anh buộc tạp dề.”
Đây là một mệnh lệnh. Bùi Yên run rẩy cầm lấy hai dải dây. Hắn quá cao, cô phải hơi nhón chân. Khi ngón tay cô chạm vào lớp áo sơ mi mỏng, cô cảm nhận được hơi nóng rực từ cơ thể hắn phả ra. Lớp cơ lưng rắn như đá. Cô có thể ngửi thấy mùi da thịt nam tính của hắn, mùi mồ hôi nhàn nhạt sau một chuyến bay dài, hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền.
Mùi hương của kẻ đã cưỡng hiếp cô.
Cô vội vàng thắt nút, cố gắng không chạm vào hắn nhiều hơn, nhưng khi cô lùi lại, tay cô vô tình quẹt qua eo hắn. Hắn hơi cứng người. Bùi Yên cũng giật mình, vội rụt tay lại.
Hắn không nói gì, chỉ quay lại, ánh mắt sâu thẳm.
“Em vào rửa rau đi.” Hắn chỉ vào đống rau củ tươi ngon trên bệ bếp. “Chúng ta sẽ ăn tối.”
Bùi Yên máy móc đi đến bồn rửa. Nước lạnh xối lên tay cô, nhưng không thể dập tắt nỗi sợ hãi đang thiêu đốt bên trong. Hắn đang chơi trò gia đình? Một trò chơi bệnh hoạn. Hắn muốn cô đóng vai người vợ ngoan ngoãn, nấu bữa tối cho hắn, trước khi hắn đè cô ra làm tình?
Sự ghê tởm dâng lên cổ họng.
Cô rửa từng lá rau, nhưng trong đầu cô chỉ thấy hình ảnh hắn đè cô ra trong xe, thấy ngón tay hắn móc vào lồn cô, thấy cái lưỡi hắn liếm láp nơi nhục nhã đó.
“Rửa không sạch à?”
Giọng hắn đột ngột vang lên bên tai. Hắn đã đứng sát sau lưng cô từ lúc nào. Hắn vòng tay qua eo cô, cầm lấy tay cô, bàn tay to lớn của hắn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé.
“Phải rửa như thế này.”
Hắn nắm tay cô, di chuyển dưới vòi nước. Hơi thở của hắn phả vào gáy cô. Hơi nóng từ lồng ngực hắn áp sát vào lưng cô. Và cô cảm nhận được, con cặc của hắn, đã lại cương cứng, đang thúc nhẹ vào mông cô qua lớp vải quần.
“Em có mùi thơm quá, Yên Yên.” Hắn thì thầm, giọng nói khàn đi vì dục vọng. “Anh đói quá. Vừa đói bụng, vừa đói… em.”
Trái tim Bùi Yên rơi thẳng xuống vực thẳm. Bữa tối, rốt cuộc, cũng chỉ là màn dạo đầu cho bữa tiệc chính.
Và cô, chính là món ăn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận