Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt ướt át, Tả Triều Chi ôm Đường Miên trong lòng, ngón tay nghịch mái tóc đen mượt mà của nàng, Đường Miên đã sức cùng lực kiệt, nàng ở trong lòng hắn đến một ngón tay cũng chẳng buồn động, để mặc hắn nghịch như thế.
Tả Triều Chi vẫn luôn thích sau khi hành sự được vân về tóc, mặt mũi, khắp nơi trên người nàng, trước đây luôn cảm thấy rất phiền muộn, nay lại vô cùng thanh thản.
Đợi đến khi Tả Triều Chi cuối cùng cũng mãn nguyện rồi, mới mở miệng nói: “Đường Đường, Khâm Thiên Giám đã tìm được ngày rồi, ngày thành hôn của chúng ta đã định vào ngày mồng mười tháng mười một, ngày lành tháng tốt, thích hợp để cưới hỏi, nàng nói có được không?”
Đã đạt được sự thỏa mãn trên cơ thể, thần thái trên gương mặt Tả Triều Chi rất thư giãn, nhắc đến ngày thành hôn của hai người, lại nhẹ nhàng như đang bàn đến việc tối nay ăn gì.
“Còn có thể nói không được sao? Ngày mà Khâm Thiên Giám đưa ra đương nhiên đều là tốt nhất rồi.”
Đường Miên đến mắt cũng chẳng buồn mở, vẫn rúc trong lòng hắn không động đậy, giọng điệu mang theo vài phần ý tứ làm nũng, gãi gãi trái tim của Tả Triều Chi một trận.
Ngày thành hôn của đời này đã đẩy lên sớm hơn rồi, vốn dĩ là ngày mười sáu tháng mười một, đẩy sớm lên sáu ngày có lẽ cũng không có vấn đề gì, Đường Miên đoán rằng Tả Triều Chi sợ nếu chọn cùng ngày, thì sẽ đi vào con đường cũ, Tả Triều Chi không phải người quá tin vào thần phật, nhưng sau khi sống lại ở đời này, dường như đã có thêm vài phần kinh sợ với mấy thứ như quỷ thần.
Miệng thì rất thoải mái, nhưng Đường Miên cũng không quá buông lỏng, sống lại một đời, việc chung sống với Tả Triều Chi, đã thêm một chút câu nệ, trước khi nói chuyện luôn phải suy nghĩ một chút.
Tả Triều Chi âm thầm quan sát nét mặt của Đường Miên, sau khi xác nhận trên mặt nàng không có nửa phần miễn cưỡng nào mới tiếp tục nói: “Hứa phủ đã bị tịch biên rồi, bây giờ người nhà của nàng đang sống ở biệt phủ của ta ở ngoại thành, vậy nên nàng sẽ xuất giá từ biệt phủ, vào ngày thành thân, ta sẽ đưa nàng qua đó, đợi sau khi chúng ta thành thân, nhạc phụ nhạc mẫu sẽ trở về nhà thờ tỗ của Hứa phủ ở Giang Nam, các ca ca của nàng cũng sẽ lên đường đi nhậm chức.”
Đường Miên hài lòng với sự sắp xếp của Tả Triều Chi, có điều nàng lại không phát biểu bất cứ nhận xét gì, nàng rũ tầm mắt xuống, dựa vào trong lòng Tả Triều Chi, nhẹ nhàng gật đầu: “Đều nghe chàng.” Người trong nhà có đức hạnh như thế nào, nàng hiểu rất rõ, dù sao thì một giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã, ít gặp một chút, thì sẽ ít phiền phức và nguy hiểm hơn một chút.
“Rất ngoan.” Tả Triều Chi vô cùng hài lòng, ôm nàng vào lòng, hai người nghỉ ngơi một chút.
Sau khi ngày thành hôn được ấn định, tất cả mọi thứ đều ổn định giống như bụi đã lắng, việc sống chung của hai người cũng đạt đến sự hòa hợp mà hai đời đều chưa từng đạt đến, chỉ là tự trong lòng Đường Miên có tính toán, mỗi khi đối diện với Tả Triều Chi đều sẽ cẫn thận hơn một chút, cùng với sự tăng lên của thời gian, Đường Miên bắt đầu có chút kiệt sức, vài lần muốn thú nhận với Tả Triều Chi về lai lịch của mình, nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt của Tả Triều Chi, nàng lại mất đi dũng khí.
Đường Miên không biết nếu nàng thú nhận rồi, giữa hai người họ còn có thể hòa hợp nữa hay không.
Nàng hoàn toàn không biết có những lúc từ trong đêm khuya, Tả Triều Chi sẽ lặng lẽ mở mắt khi nàng vẫn đang say giấc, nhìn vẻ mặt của nàng khi ngủ, khàn khàn hỏi: “Đường Đường, nàng vẫn không bằng lòng nhận ta sao? Tại sao chứ?”
Vốn dĩ hắn nghĩ Đường Miên là vì chịu sự đối xử độc đoán nên sinh ra sự sợ hãi đối với hắn, mà sau đó sự sợ hãi thăng hoa, dẫn đến nàng sinh ra sự ỷ lại với hắn, nhưng càng tiếp xúc với nàng, hắn càng cảm thấy không đúng.
Cảm giác không đúng kia thực ra ngay từ lúc bắt đầu đã có rồi, ngay từ khoảnh khắc mà Đường Miên hét lên trà với Trà Trà, cho dù có bị nàng che đậy, cũng không thể đạt đến mức thuyền đi qua mặt nước mà không có dấu vết, một động tác vô tình của Đường Miên đã khiến hắn bắt đầu sinh ra sự cảnh giác.
Đã yêu nàng hai đời, hắn hiểu Đường Miên hơn những gì nàng nghĩ. Mặc dù sự ngoan ngoãn của Đường Miên khiến hắn rất hài lòng, nhưng có quá nhiều điểm đáng nghi, nhiều đến mức hắn muốn lừa chính mình cũng khó, sống chung cả ngày lẫn đêm trong suốt mười năm, hắn không cách nào không để ý đến sự thay đổi của Đường Miên, cũng không cách nào không suy nghĩ, Đường Miên sống lại một đời giống như hắn, nhưng lại không muốn nhận hắn chút nào.
Hắn chắc chắn rằng nếu Đường Miên cũng gặp chuyện giống như hắn, vậy thì chắc chắn Đường Miên biết hắn đã sống lại một đời, dù sao thì hắn cũng không hề che đậy, hơn nữa thay đổi rất lớn, thế nhưng tại sao nàng không bằng lòng nhận hắn chứ? Tại sao nàng vẫn giả vờ không quen hắn?
Lúc đầu hắn chỉ là nghi ngờ, nhưng sau rất nhiều lần dò xét, hắn dần dần tin vào phán đoán của mình, thời gian mười năm có thể thay đổi một người rất nhiều, chính Đường Miên có lẽ cũng chưa từng chú ý đến.
Ví dụ như lúc ăn cơm, Đường Miên trước đây được tiếp nhận quản giáo rất nghiêm khắc, tuyệt đối sẽ không ăn kẹo trước khi dùng cơm, nhưng sau khi thành thân, hắn không hạn chế nàng, nên nàng đã hình thành thói quen thích ăn kẹo.
Hắn cho người đặt một hộp kẹo trên đầu giường, thói quen này có lẽ đã hình thành bảy tám năm rồi, nàng cũng không hề chú ý đến, lấy lên ăn một cách rất tự nhiên, đã ăn thì thôi lại còn liếm ngón tay, như chưa thỏa mãn.
Có lẽ, làm phu nhân lớn tướng quân cũng không tệ đến thế? Chí ít thì lớn tiểu thư khuê các Hứa Đường Miên mười bảy tuổi, sẽ không thể làm ra loại chuyện như thế này.
Nếu nàng gả cho Tư Mã Thanh Ly, Tư Mã Thanh Ly cũng không thể nào chiều nàng như thế, theo như những gì hắn biết, Tư Mã lớn công tử có tấm lòng rộng mở trong lòng nàng thật ra rất nghiêm khắc với thê tử, nếu gả cho hắn ta sẽ phải gánh vác sự kỳ vọng của hắn ta, trở thành một bản sao chép của Tư Mã gia lão phu nhân, ngay cả việc đi đường cũng phải giống như dùng thước đo, còn phải sinh con đẻ cái cho hắn ta, lấy vợ lẻ cho hắn ta, để hắn ta mở mang dòng dõi.
Có lẽ chính Đường Miên cũng không để ý đến, dạo gần đây khi Tả Triều Chi cho người chuẩn bị đồ ăn, hoàn toàn là những món ăn nàng thích ăn sau khi đã thành hôn được vài năm, trong đó có rất nhiều thứ, Đường Miên mười bảy tuổi sẽ không động vào.
Còn về màu sắc mà nàng thích, Đường Miên mười bảy tuổi thích màu sáng, càng thích những thứ lịch sự tao nhã, như là bộ tứ quân tử mai lan cúc trúc.
Chỉ có Đường Miên của thời kỳ thiếu phụ, mới tán thưởng cái đẹp của hoa mẫu đơn, hoa thược dược, hoa quỳnh, động bút vẽ ra bóng dáng quốc sắc thiên hương của hoa mẫu đơn.
Khi Đường Miên chỉ ra chỗ hấp dẫn có thần của hoa mẫu đơn mà hắn vẽ, nói rằng đẹp hơn tranh nàng vẽ, đã gián tiếp thừa nhận bọn họ đã từng ở bên nhau trong suốt mười năm.
Cũng có lẽ do hắn khắc ghi từng khoảnh khắc của hai người họ, nên mới nhớ rõ mồn một từng chi tiết, nhưng nàng lại luôn không chút để ý, vậy nên mới không nhớ, nàng chưa từng dạy hắn vẽ hoa mẫu đơn như thế nào, đó là hắn mô phỏng theo cách vẽ của nàng mà luyện thành.
Hắn vẫn luôn thăm dò, vẫn luôn chờ đợi, nhưng mãi vẫn chưa đợi được sự thừa nhận của nàng.
Nàng không nhận hắn, nhưng lại sống chung hòa hợp với hắn là có ý đồ gì?
“Tại sao lại không thừa nhận chứ?” Câu hỏi này đã quanh quẫn trong lòng hắn một khoảng thời gian rồi, hắn rất muốn chính miệng hỏi nàng, nhưng cuối cùng lại không dám chọc thủng lớp giấy ngăn cách này, hắn sợ sau khi chọc thủng nó, hai người sẽ quay về tình trạng giương cung bạt kiếm của đời trước.
Tả Triều Chi nghĩ tới nghĩ lui, làm thế nào cũng không có được đáp án. Cuối cùng, hắn nhìn chằm chằm Đường Miên bằng ánh mắt mang theo sự tàn nhẫn: “A Cẩm, nếu nàng không ngoan, thì đừng trách ta, hãy ngoan ngoãn ở trong lầu Như Ý cả đời, an phận…”
Ánh mắt tàn nhẫn, nhưng giọng nói lại là sự thê lương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận