Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lúc kén vợ kén chồng xem Lạc Phồn thành Lạc Minh, tôi không muốn tiếp tục làm phế vật nữa (phần 1)

“Ha, là tôi.” Thiếu nữ khom lưng, hi hi ha ha nói, cô liếc mắt nhìn Lạc Minh, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc: “Anh cả nhà họ Lạc không phải là Alpha sao?”

Thiếu nữ này tên là Lộc Lâm Nhã, là em họ của Tiêu Trạch, đại tiểu thư nhà giàu nhất trong nước.

Tiêu Trạch lạnh mặt, trừng mắt nhìn cô một cái, ôm chặt Lạc Minh vào lòng bảo vệ, sau đó nói: “Chuyện này em đừng nói ra bên ngoài, nói ra là em xong đời đấy!”

”À, yên tâm, em sẽ không nói đâu.” Lộc Lâm Nhã vỗ ngực: “Miệng em nghiêm lắm!”

”Bên Phồn Phồn cũng là em lắm mồm nói ra đúng không?” Tiêu Trạch hỏi.

Lộc Lâm Nhã không nói gì.

Cô chỉ không cẩn thận tiết lộ một chút về giao dịch tiền tài giữa Tiêu Trạch và Lạc Minh, sau đó bị Lạc Phồn điều tra phá án được chân tướng, cái này cũng không thể hoàn toàn tính là lỗi của cô, cô nghĩ.

”Lần này em mà nói ra, em sẽ… Đến cổng trường học hô to em là đầu heo!”

Tiêu Trạch lười lắm miệng với cô, cởi áo khoác của mình bọc lấy Lạc Minh, bế Lạc Minh đi ra ngoài, để lại cho Lộc Lâm Nhã một câu: “Giao nơi này lại cho em.”

”Không thành vấn đề!” Lộc Lâm Nhã đưa dấu OK về phía hắn.

”Đứng lại!” Đỗ Văn Bân muốn đuổi theo.

Lộc Lâm Nhã xoay người trở về nhìn gã, cười híp mắt nhìn gã, pheromone lại bất thình lình kéo đến, Đỗ Văn Bân xông lên còn chưa được hai bước, không bao lâu đã tiếp tục nằm úp sấp trên mặt đất.

“Mày…” Đỗ Văn Bân bị ép đến mức mặt nổi gân xanh, trong mắt phủ kín tơ máu nhìn cô, cắn chặt hàm răng, thiếu chút nữa đã mài nát hàm răng.

Là Alpha cấp SS, chưa nói tới chuyện trân quý mạnh mẽ thế nào ở trên đời này, nhưng cũng coi như là vạn người không được một, đây là lần đầu tiên cảm nhận được loại nghiền ép đến từ pheromone này, trong khiếp sợ lại có rất nhiều không cam lòng và phẫn nộ.

Thiếu nữ này cùng lắm cũng chỉ mới mười mấy tuổi, có thể đạt qua mức SS này, đại khái vừa sinh ra chính đã chính là cấp SS.

Có người sao mạng lại tốt như vậy?

Đỗ Văn Bân dựa vào nơi hiểm yếu chống cự hồi lâu, rốt cuộc dưới uy lực mạnh mẽ của pheromone, tước vũ khí đầu hàng.

Lộc Lâm Nhã ngồi xổm xuống, chống cằm nhìn chằm chằm Đỗ Văn Bân trong chốc lát, đáy mắt lạnh lẽo: “Đây không phải lần đầu tiên anh tìm anh trai nhà họ Lạc gây phiền toái đúng không?”

Đỗ Văn Bân ngẩng đầu nhìn cô, sửng sốt một chút.

“Anh không nhớ tôi sao?” Lộc Lâm Nhã lại hỏi.

Đỗ Văn Bân hô hấp dần nặng, gã lục lọi ở trong đầu hồi lâu mới tìm được ký ức về cô gái này.

Là cô!

Con nhóc thối cùng Lục Dập Phong giúp Lạc Minh đưa gã vào ngục giam!

“Nhận ra rồi hả? Xem ra cả đời cũng không muốn ra ngoài nữa nhỉ.”

Lộc Lâm Nhã thu hồi pheromone.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận