Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi Nóng Trong Phòng Tắm
Trần Chiêu Hàn cứng người.
Anh cảm nhận được sự mềm mại của cô đang áp chặt vào lưng mình, nhưng nó không giống mọi khi. Không có sự rụt rè, không có sự trêu chọc. Chỉ có một sự căng cứng, tuyệt vọng.
Anh từ từ xoay người lại. Đôi mắt cô đỏ ngầu, nhưng không phải vì khóc. Đó là sự giận dữ, ghen tuông, và một nỗi đau bị phản bội. Anh biết ngay cô đã hiểu lầm lời của Bạch Trì.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Anh nhíu mày.
Cô không trả lời. Cô chỉ nhón chân lên, hôn anh. Một nụ hôn mằn mặn vị nước mắt mà cô còn chưa kịp nhận ra là mình đang khóc.
Anh định đẩy cô ra để giải thích, nhưng cô lại rướn người, thì thầm vào tai anh, giọng nói vỡ vụn, nhưng đầy khêu gợi một cách chết chóc:
“Không phải… anh vẫn luôn muốn thử… cái tư thế kia sao?”
Cô đang nói đến cái gì, anh không biết. Nhưng anh biết, cô đang tự hiến dâng mình. Cô đang dùng thứ vũ khí duy nhất mà cô có—thân thể cô—để giành giật, để khẳng định.
Một ngọn lửa đen tối bùng lên trong anh. Anh thích sự ghen tuông này. Anh thích cái cách cô vì anh mà trở nên mất kiểm soát.
Anh cười khẽ, một nụ cười của sói. “Sâu nhỏ tham ăn.”
Anh cúi xuống, đáp lại nụ hôn của cô. Lần này, không phải là sự trừng phạt. Mà là sự chiếm đoạt có ý thức. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cô. Anh ép cô ngửa cổ ra sau, đè cô vào thành bồn tắm. Gậy thịt của anh, vừa mới nghỉ ngơi chưa được bao lâu, lại lập tức trỗi dậy, thúc mạnh vào váy cô.
“Ưm…”
Cô cảm nhận được nó. Cứng rắn, nóng hổi, và quen thuộc. Nhưng giờ đây, ý nghĩ rằng nó đã từng ở trong một người đàn bà khác khiến cô vừa ghê tởm vừa kích động.
Cô phải xóa sạch dấu vết đó.
Bàn tay cô run rẩy, lần mò xuống dưới, nắm lấy con thú đang gầm gào của anh qua lớp quần. Cô bóp mạnh.
“A…” Anh rít lên, hơi thở tắc nghẹn.
Chưa bao giờ cô chủ động như thế. Bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy mệnh mạch của anh, vừa non nớt vừa tàn bạo. Cô không biết mình đang làm gì, cô chỉ biết cô muốn anh, muốn anh ngay lập tức.
Anh gầm gừ, xé toạc chiếc váy trên người cô. Dây kéo kêu một tiếng sắc lẹm. Chiếc áo lót ren màu hồng cánh sen, món quà anh mới mua, hiện ra, bao bọc lấy cặp tuyết lê no đủ. Anh không kiên nhẫn nổi. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên đỉnh hồng qua lớp vải mỏng, mút mạnh.
Chụt! Chụt!
Tiếng mút ướt át vang lên trong phòng tắm mờ hơi nước.
“A… Chiêu Hàn…” Toàn thân cô mềm nhũn, dâm dịch trào ra ướt đẫm quần lót.
Cô dùng hết sức bình sinh, cố gắng luồn tay vào trong quần anh. Nhưng cô run quá, không sao làm được.
Anh bật cười, giọng khàn đặc. Anh tự mình kéo khóa quần, giải phóng con thú dữ. Nó bật ra, sừng sững, đập vào tay cô.
“A Nhan,” anh thở dốc, nắm lấy tay cô, áp vào cây gậy nóng bỏng của mình. “Sờ nó đi.”
Cô sờ. Lòng bàn tay non mềm của cô bao trọn lấy thân gậy thô ráp, cảm nhận từng đường gân đang đập thình thịch. Nó to hơn, nóng hơn trí nhớ của cô. Cô lần xuống dưới, chạm vào hai viên bi nặng trĩu.
“Hự…” Trần Chiêu Hàn co rúm người lại. Cô đã nắm trọn cả gia tài của anh. Cảm giác vừa tê dại vừa sung sướng này khiến anh gần như muốn bắn ra ngay lập tức.
Anh không chờ được nữa. Anh đẩy cô ngồi lên thành bồn tắm, hơi nước nóng bốc lên mơn trớn cặp mông trần của cô. Cô ngửa ra sau, hai chân dạng rộng, đóa hoa ửng hồng ướt sũng, mời gọi.
“Anh… đóng cửa…” Cô thều thào. Cửa sân sau vẫn còn mở.
Trần Chiêu Hàn liếc ra ngoài. Anh cười gằn.
“Không kịp nữa rồi.”
Anh bước tới, đứng giữa hai chân cô. Bàn tay to lớn của anh giữ lấy hông cô. Anh đỡ lấy đầu nấm sưng to, nhắm thẳng vào cửa huyệt đang co mở của cô.
Cô nhìn xuống. Cảnh tượng con quái vật đỏ sậm, hung hãn của anh chuẩn bị xé toạc cô ra một lần nữa khiến cô run rẩy.
Anh đâm vào.
Chậm rãi, nhưng không thể ngăn cản.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận