Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Haizz, anh không hiểu đâu.” Sắc Vi dựa vào vai chồng, giọng dịu xuống. “Tuy em và nó hay cãi nhau, nhưng dù sao cũng lớn lên cùng nhau. Nó là bạn thân nhất của em. Mấy hôm nay nó khóc lóc thảm thiết lắm, em nhìn mà xót…”
Tử Hiển hiểu, vợ hắn là kiểu “khẩu xà tâm phật”, miệng thì chanh chua nhưng lòng lại mềm yếu, hay bao đồng.
“Sắc Vi, chuyện tình cảm của anh trai em, người ngoài như chúng ta không hiểu hết được đâu. Có lẽ anh ấy nhận ra Đồng Giai Thiến không phải là người phù hợp để đi cùng anh ấy cả đời. Hôn nhân không chỉ cần thời gian, mà cần sự thấu hiểu và bình yên.”
“Nhưng La Mỹ Vi là ai chứ? Em chưa gặp bao giờ!”
“Rồi sẽ gặp thôi. Em đừng lo chuyện bao đồng nữa. Anh trai em tự biết mình làm gì.” Hắn hôn lên má cô trấn an. “Hơn nữa… em dành mấy ngày trời an ủi cô ta, bỏ bê chồng con, anh ghen đấy.”
Sắc Vi liếc nhìn con trai Triệu Dực đang vẽ tranh, thằng bé tập trung cao độ, cái lưng thẳng tắp y hệt bố nó. “Có con ngủ với anh còn gì?”
“Không chịu. Anh muốn ôm em cơ…” Giọng hắn trầm xuống, bàn tay bắt đầu không yên phận luồn vào trong váy cô.
“A… anh làm gì thế? Con đang ở đây…” Sắc Vi giật mình, đẩy hắn ra.
“Nó tập trung lắm, không để ý đâu.” Hắn thì thầm, môi bắt đầu gặm nhấm vành tai nhạy cảm của cô.
Đêm hôm đó, sau khi dỗ con ngủ (hoặc tưởng là nó đã ngủ), Tử Hiển lôi Sắc Vi vào cuộc “thảo phạt” để bù đắp mấy ngày cô vắng nhà.
Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, tiếng rên rỉ ngọt ngào vang lên.
“Ưm… A Hiển… nhẹ thôi…”
“Ghét em… dám bỏ anh đi mấy ngày…” Hắn vừa nói vừa thúc mạnh vào sâu bên trong cô, trừng phạt một cách đầy khoái cảm.
Hai cơ thể quấn lấy nhau, mồ hôi ướt đẫm. Sắc Vi cong người đón nhận từng đợt sóng tình, móng tay bấu chặt vào vai chồng. Cảm giác được lấp đầy, được yêu thương khiến cô quên hết mọi bực dọc về chuyện của anh trai.
Đúng lúc cao trào đang dâng lên đỉnh điểm, cả hai đang thở dốc, rên rỉ ầm ĩ…
“Bộp!”
Một vật gì đó bay vèo qua không trung và đáp trúng vào đầu Tử Hiển.
Cả hai giật bắn mình, cứng đờ người lại. Tử Hiển quay đầu lại.
Bé Triệu Dực đang ngồi trên giường nhỏ của mình, tay vẫn còn giữ tư thế ném. Thằng bé nhìn cha mẹ đang trần truồng quấn lấy nhau với ánh mắt… khinh bỉ và bất lực.
Vật vừa ném trúng đầu Tử Hiển là… hộp khăn giấy.
Sự im lặng bao trùm căn phòng.
Thạch Sắc Vi lắp bắp: “Nó… nó có ý gì thế?”
Tử Hiển nhặt hộp khăn giấy lên, mặt đỏ bừng, suy nghĩ một lúc lâu rồi mới ngập ngừng đáp: “Hình như… nó bảo chúng ta lau đi… rồi im lặng cho nó ngủ…”
Triệu Dực thấy cha mẹ đã “hiểu ý”, liền quay lưng lại, trùm chăn kín đầu, tiếp tục ngủ, không thèm quan tâm đến hai vị phụ huynh “hư hỏng” kia nữa.
“Anh đã bảo cho nó ngủ riêng, em cứ không chịu! Giờ thì hay rồi!” Tử Hiển lầm bầm oán trách, nhưng Sắc Vi đã cười đến mức không thở nổi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận