Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bức Ảnh Khiêu Khích
Tối hôm đó, Hứa Điềm tắm rửa từ sớm, chui vào chăn và bắt đầu “bài luận” của mình.
Cô nhắn tin: [Thầy Từ, em có vấn đề học thuật rất nghiêm trọng, cần thầy chỉ giáo.]
Anh không trả lời ngay. Đúng lúc đó mẹ cô gọi điện. Cuộc nói chuyện diễn ra bình yên đến lạ. Từ khi có anh, sự nổi loạn trong cô dường như đã được xoa dịu.
Sau khi cúp máy, cô thấy anh đã trả lời, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc: [Vấn đề gì?]
Họ vờn nhau qua lại vài tin nhắn “học thuật” khô khan. Hứa Điềm hết kiên nhẫn.
Hứa Điềm: [Anh đang làm gì?]
Lần này, anh gửi một bức ảnh: bàn tay thon dài của anh đặt trên bàn phím laptop, những ngón tay đẹp đẽ đang gõ chữ.
Từ Chính Thanh: [Còn em?]
Hứa Điềm nhìn xuống bộ pyjama lụa rộng thùng thình của mình. Một ý nghĩ táo bạo loé lên. Cô chụp một bức ảnh selfie, nhưng cố tình để cổ áo trễ xuống, để lộ một bên vai trần và khe ngực lấp ló.
Cô gửi đi, tim đập thình thịch. Anh không trả lời.
Chưa đủ đô à?
Hứa Điềm cắn môi. Lòng hiếu thắng và dục vọng trỗi dậy. Cô không cài cúc áo lại, mà cởi thêm hai cúc nữa. Chiếc áo trễ nải, để lộ hoàn toàn một bên bầu ngực căng tròn trắng nõn. Cô dùng đầu ngón tay, nhẹ nhàng vê đầu nhũ hoa của chính mình cho đến khi nó ửng hồng, cứng cáp.
Tách.
Cô gửi bức ảnh cận cảnh đó. Bàn tay thon thả của thiếu nữ, bầu ngực trắng như sữa, và nụ hoa đỏ thẫm.
Hứa Điềm: [Em đang… nhớ anh. Nhớ đến mức này.]
Điện thoại reo lên ngay lập tức. Cô vừa bắt máy, giọng gầm gừ của Từ Chính Thanh đã vang lên:
“HỨA ĐIỀM! Em đang làm cái trò quỷ gì thế!”
Anh tuôn một tràng, mắng cô không biết giữ mình, mắng cô lỡ gửi nhầm cho người khác thì sao, lỡ anh là kẻ xấu lợi dụng em thì sao. Anh giận thật sự.
Hứa Điềm im lặng lắng nghe. Chờ cho anh mắng xong, cô mới thì thầm vào điện thoại, giọng mềm oặt như nước:
“…Nhưng mà… có đẹp không anh?”
Bên kia đầu dây im bặt. Vài giây sau, anh nghiến răng: “Đẹp.” Giọng anh khàn đi. “Nhưng em không được phép gửi ảnh như thế này cho bất kỳ ai nữa! Nghe rõ chưa!”
“Em chỉ gửi cho anh thôi mà,” cô làm nũng. “Với lại, em thấy không công bằng. Trao đổi có giá trị ngang nhau chứ. Anh cũng phải gửi cho em một tấm… tương tự.”
“Hứa Điềm!”
“Nếu không em sẽ thiệt thòi lắm.” Cô giả vờ ấm ức.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận