Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bóng Ma Trở Về
Bạch Vi tỉnh dậy khi trời đã sáng rõ . Bên cạnh trống trơn, hơi ấm của hắn vẫn còn vương lại. Anh trai cô luôn như vậy, một cỗ máy chính xác, không bao giờ để ham muốn làm ảnh hưởng đến công việc .
Cô lười biếng vươn vai, cơn đau nhức ê ẩm từ hạ thân nhắc cô nhớ về những gì đã xảy ra. Hắn thực sự đã chiếm đoạt cô.
Cô bước vào phòng tắm, và sững sờ.
Trên thanh treo đồ, bên cạnh chiếc quần lót cũ của cô (mà cô chắc chắn đã giặt và treo ở góc khuất), là ba bộ nội y mới tinh . Chất liệu ren lụa mềm mại, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế, đúng loại cô hay mặc. Chúng đã được giặt sạch, vẫn còn thơm mùi xà phòng dịu nhẹ .
Hắn… hắn mua khi nào? Hắn tự tay giặt chúng?
Mặt Bạch Vi nóng bừng . Sự xấu hổ ập đến. Hắn không chỉ thao cô, hắn còn đang xâm nhập vào những khía cạnh riêng tư nhất của cô. Hắn đang chăm sóc cô như một con búp bê, thay quần áo, lo lắng cả nội y.
Nó vừa ngọt ngào một cách bệnh hoạn, vừa khiến cô cảm thấy mình bị kiểm soát đến ngạt thở.
Cô chọn một bộ, mặc vào. Nó vừa như in. Dĩ nhiên, hắn biết rõ số đo của cô hơn bất cứ ai.
Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, khoác áo mỏng , quyết định ra ngoài mua chút đồ, không thể cứ ở mãi trong phòng được. Cô cần hít thở không khí, cần một chút tự do, dù chỉ là tạm thời.
Cô nhắn tin cho hắn, nói rằng hắn chuyển cho cô ít tiền tiêu vặt .
Và rồi, khi cô vừa bước ra khỏi thang máy, đi ngang qua sảnh chính ồn ào, tim cô bỗng dưng ngừng đập.
Cô nhìn thấy một bóng người.
Một bóng người quen thuộc đến mức trở thành cơn ác mộng tồi tệ nhất của cô.
Bạch Trường Thiên.
Lão ta đứng ngay cửa chính khách sạn, gương mặt mệt mỏi, già nua .
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Bạch Vi. Cổ họng cô khô khốc . Cảnh tượng đêm đó ùa về: bàn tay thô ráp siết lấy cổ cô, cảm giác ngạt thở, đôi mắt lạnh lùng của lão ta khi nhìn cô giãy giụa rồi chết đi [1986-1988].
Cô đang mặc trên người thân xác của Chu Tử Nhược, nhưng nỗi sợ hãi thuộc về linh hồn của Bạch Vi.
Ngay lúc đó, Bạch Trường Thiên quay lại. Ánh mắt mệt mỏi của lão ta lướt qua sảnh, rồi sững sờ… dừng lại ngay chỗ cô .
Mặt lão ta biến sắc, từ mệt mỏi chuyển sang kinh hãi tột độ . Trắng bệch như một xác chết. Lão ta nhìn thấy gì? Lão ta thấy Chu Tử Nhược, hay lão ta thấy… con ma của Bạch Vi?
Một đoàn khách du lịch ồn ào đi ngang qua, che khuất tầm nhìn của hai người .
Đó là cơ hội.
Bạch Vi không suy nghĩ được gì nữa. Bản năng sinh tồn gào thét. Cô quay người, chạy. Cô chạy không phải với tư cách Chu Tử Nhược, mà là linh hồn của Bạch Vi, chạy trốn khỏi kẻ đã giết mình. Cô chạy như điên, không biết phương hướng, đâm sầm vào bất cứ thứ gì cản đường, chỉ muốn thoát khỏi nơi này .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận