Chương 480

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 480

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

479 Đu.ng phải Lâm Chi Nam 2
“Tôi nghĩ Khương Điền phường dùng câu này khắc lên biển hiện là muốn cho thấy nhân sinh đến đi vội vàng như một giấc mộng, đắc chí thất chí đều quá mức vô vị.”
Cô nói “Chẳng qua kiểu người chưa từng thất ý giống như các anh, hẳn là không thể lý giải được cảm thụ trong câu sau của Trương Đại.”
Lời này không phải xuất phát từ Khương Nhiêu.
Cho dù sớm biết trong tai nghe của Khương Nhiêu có người nào đó tồn tại, cùng ở Yến Đại, chắc hẳn tuổi tác sêm sêm.
Ôn Thời Khải ngẫu nhiên cảm thấy buồn bực vì quan điểm của cô gái này, giống như trong cơ thể của cô gái 17 – 18 tuổi lại cất giấu linh hồn của người 50 – 60 tuổi, trải qua những thăng trầm của cuộc sống, tuổi già sức yếu cũng không thiếu liệt diễm và sinh cơ.
Anh ta cũng không quay đầu, trong lòng hứng thú với người bí ẩn kia không giảm, ngược lại còn tăng thêm.
“Kiểu người như chúng tôi?”
Ôn Thời Khải tận lực để mấy chữ này đi xa, xoang mũi hừ ra một tiếng cười, một lần nữa nhìn chằm chằm vào Khương Nhiêu “Chắc hẳn cô nhỏ hơn tôi mấy tuổi, dùng gì để đối với mộ chí minh sinh của người khác sinh ra cảm giác cộng minh.”
Hỏng bét, sống lưng Lâm Chi Nam lạnh toát.
Vừa rồi tinh thần quá mức buông lỏng, lời nói cũng không suy nghĩ kỹ, quên đeo mặt nạ cho mình.
Mà không nhận được đáp án trong tai nghe, Khương Nhiêu chỉ đành cười xấu hổ, dứt khoát không cùng Ôn Thời Khải so đo những chuyện này, nói qua loa vài câu rồi bỏ qua.
Hiển nhiên đối với mấy thứ nho nhã mà bọn họ nói, Chu Nguyên không có hứng thú, anh ta đi xếp hàng mua ba cốc trà, vẫy tay ra hiệu hai với hai người kia, vòng qua dòng người chen chúc đi đến.
“Trương Đại mà cô vừa nhắc đến kia là thi nhân của Hoa quốc thời Minh mạt sơ kỳ nhỉ?” Khương Nhiêu phát hiện lúc nói ra câu này, giọng nói của anh ta rất nhỏ, cô ta gắng sức lắm mới nghe thấy.
Ôn Thời Khải quay đầu cười hỏi cô ta “Ngắm tuyết ở Hồ Tâm Đình của ông ấy rất nổi danh trên thế giới, xem ra chỗ cô có tài liệu cặn kẽ về ông ấy.”
Yên lặng chờ mấy giây, trong tai nghe không có tiếng động gì.
Trong ánh mắt màu nâu nhạt của Ôn Thời Khải, giống như có mảnh thủy tinh dao động nơi đáy mắt, Khương Nhiêu nhất thời luống cuống.
Cô ta vốn là một sinh viên ngành khoa học tự nhiên, ngoại trừ học qua mấy bài thơ thì không biết gì về Trương Đại, chỉ sợ nói ra mấy câu đã đủ làm cho hề cho thiên hạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận