Chương 482

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 482

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Sợ Sệt Như Vậy Từ Khi Nào Thế
Kiều Sở Sở giễu cợt: “Không biết, nhưng tôi khẳng định thân phận của tôi cao hơn cậu Long của các người, tôi ngồi trong phòng thủy tinh trong suốt, tôi là Kiều Sở, nếu các người có ý kiến gì thì tới đó tìm tôi, tôi sẵn lòng hầu bất kỳ lúc nào!”
Cô kéo Hạ Tuyết Thuần đi.
Long Tuấn nhịn đau ngồi dậy, lẩm bẩm tên cô: “Kiều Sở?”
Lửa giận của anh ta từ từ bốc lên: “Cô ta chính là Kiều Sở không ngừng bắt nạt cha tôi!”
Kiều Sở Sở kéo Hạ Tuyết Thuần đi tới chỗ không người, kéo cô ta tới trước mặt quát lớn: “Hạ Tuyết Thuần, cô không cảm giác được bọn chúng không xem cô là người hả? Cô sợ sệt như vậy từ khi nào thế? Trước kia không phải cô hung dữ với tôi lắm sao?”
Thật ra cô không muốn giúp Hạ Tuyết Thuần.
Chỉ là cô cách thật xa nhìn thấy một cô gái bị xem như chó mà sỉ nhục, không chút nghĩ ngợi đã đi thẳng qua.
Đến gần mới phát hiện là Hạ Tuyết Thuần.
Tuy rằng cô rất ghét cô ta, nhưng cô ghét đàn ông làm nhục phụ nữ hơn, nhìn thấy chuyện như vậy thật sự không nhìn nổi.
Cô quát lớn: “Cô ở bên một ông già thì thôi, ít nhất ông già người ta thật sự thương cô, tôn trọng cô. Thằng nhóc kia xem cô như con chó mà dắt, còn không bằng ông già, sao cô không vả miệng anh ta? Bây giờ cô là thành trứng mềm rồi hả?”
Hạ Tuyết Thuần cũ mắt không nhìn cô, sắc mặt đỏ bừng: “Vì sao giúp tôi? Không phải cô rất ghét tôi sao?”
Kiều Sở Sở cười khinh: “Tôi ghét có người làm nhục người khác như vậy, đúng lúc người đó là cô mà thôi.”
Hạ Tuyết Thuần nước mắt tràn mi, dường như đang ngấm ngầm chịu đựng điều gì: “Hôm đấu giá từ thiện, tôi đã chuẩn bị xong lưu lượng và marketing trên mạng rồi, sau khi cô khiến tôi thân bại danh liệt, cô nên thay thế tôi, vì sao cô không thay thế tôi trở thành người nổi tiếng trên mạng?”
Kiều Sở: “Không phải ai cũng thích xuất hiện trong tầm mắt của công chúng, tôi đã đạt được thứ mình muốn, tôi còn muốn làm người nổi tiếng làm gì?”
“Nhưng lưu lượng hôm đó đủ cho cô nổi tiếng luôn rồi!”
Đột nhiên Hạ Tuyết Thuần ngẩng đầu, không cam lòng chất vấn cô: “Tự cô không làm, vì sao cô cũng không để cho tôi chứ? Cô hủy cánh của tôi còn mắng tôi không có tiền đồ, nếu không phải tại cô, bây giờ tôi đã lên như diều gặp gió rồi! Tôi có thể tham gia chương trình tạp kỹ, kiếm được nhiều tiền!”
Mặt Kiều Sở Sở trầm xuống, dồn cô ta vào góc tường: “Là cô muốn giết tôi trước nên tôi mới ghim cô! Cô tự chuốc lấy!”
Toàn thân Hạ Tuyết Thuần run lên, luống cuống mà dựa vào góc tường, ôm chặt mình.
Kiều Sở Sở chống tay lên tường, hung dữ nhìn cô ta: “Cô giết tôi không thành, suýt chút nữa hại chết anh tôi, cùng ngày cô lại vào nhà Tề Tiểu Giai, kêu một đám đàn ông mai phục trong nhà cô ta, mục đích quay video xâm hại tình dục, cô còn đóng cánh cửa duy nhất có thể dùng để chạy trốn của Tề Tiểu Giai!”
Sắc mặt Hạ Tuyết Thuần thay đổi, cô ta bịt tai: “Tôi không nghe tôi không nghe!”
Kiều Sở Sở tóm lấy tay Hạ Tuyết Thuần đặt trên đầu cô ta: “Rút không nghe của cô lại đi!”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Cô ta cảm giác tay Kiều Sở Sở đang dùng sức, đau đến mức nhíu mày, khóc dữ dội: “Cô tôn trọng tôi sao? Bây giờ tôi đau muốn chết, cô ngược đãi tôi!”
“Đau sao?” Kiều Sở Sở tiếp tục dùng sức, giống như đang bóp một con chó con không có sức lực.
Sau biểu cảm bình tĩnh của cô là ý muốn giết người mãnh liệt như sóng cả: “Vậy lúc cô định giết tôi, xâm phạm bạn của cô, hại vợ Long Vân Tiêu liệt nửa người thân trên, sao lại không cảm thấy chúng tôi đau chứ?”
“Vợ của anh hai không phải do tôi hại!” Lửa giận của Hạ Tuyết Thuần bùng lên, cô ta nhón chân giằng co với cô: “Người phụ nữ kia là tự mình hại mình!”
Kiều Sở Sở cảm thấy vớ vẩn, cao giọng nói: “Cô không giết Bá Nhân, Bá Nhân lại vì cô mà chết, cô cảm thấy chuyện này không liên quan gì tới cô sao?”
Hạ Tuyết Thuần gào thét: “Là tự bà ta lòng dạ hẹp hòi! Bà ta gả cho người chồng giàu có như vậy, đã có đứa con trai đáng yêu như vậy, bà ta nên mắt nhắm mắt mở! Chứ không phải nắm chặt tôi không buông! Tất cả đau khổ của bà ta đều là bà ta tự chọn! Nếu không thì vì sao người bị liệt nửa người thân trên là bà ta chứ không phải tôi!”
Kiều Sở Sở giật mình, bị logic của cô ta làm chấn động tới không nói nên lời.
Hạ Tuyết Thuần… là ma cọp vồ* thuần túy!
(Theo truyền thuyết, người bị cọp vồ ăn thịt biến thành ma, không dám tách ra khỏi cọp mà lại còn giúp cọp ăn thịt người khác.)

Bình luận (0)

Để lại bình luận