Chương 483

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 483

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đánh Cũng Không Đánh Lại Tôi
Nhưng Hạ Tuyết Thuần hét xong thì khí tràng mềm nhũn, bị cô nắm trong tay, giống như phải chịu ấm ức động trời, khóc lóc: “Tề Tiểu Giai vẫn luôn chướng mắt công việc lương mười nghìn tôi tìm cho cô ta, cô ta thích công việc một tháng năm mươi nghìn kia của cô, nhưng chính cô ta cũng không nghĩ kỹ mình nặng bao nhiêu, cô ta vì tiền nên mới phản bội tôi!”
Kiều Sở Sở bị cô ta chọc tức tới bật cười: “Cô yêu tiền thì được, người khác thì không đúng không? Huống chi Tề Tiểu Giai là vì cô trong ngoài bất nhất nên mới chấm dứt với cô, cô không hiểu lời người khác nói sao?”
“Đó là nói dối!” Hạ Tuyết Thuần cãi lại: “Con người là động vật giỏi nói dối nhất, Tề Tiểu Giai đang tỏ ra giả nhân giả nghĩa! Cô không nhìn ra được sao?”
Cô ta lại nhón lên kéo gần khoảng cách với Kiều Sở Sở: “Sở dĩ cô cao ngạo phê phán tôi như vậy cũng là vì có đàn ông cưng chiều, không có đàn ông thì cô là cái thá gì!”
Kiều Sở Sở cười nhạo: “Cô xem hiện tại sau lưng tôi có đàn ông không?”
Hạ Tuyết Thuần sửng sốt.
Kiều Sở Sở không tốn chút sức nào tóm lấy cổ tay cô ta: “Cô cứ thích quy tất cả những gì tôi có cho đàn ông, cứ như làm như vậy sẽ khiến trong lòng cô cảm thấy cân bằng vậy.”
Cô nghiêng đầu: “Nhưng cô không phát hiện sao? Lúc hai chúng ta ở riêng, cô cũng không đấu lại tôi.”
Hạ Tuyết Thuần giật mình, chậm chạp phản ứng lại, mờ mịt chống lại ánh mắt của cô.
Kiều Sở Sở hừ lạnh: “Đánh cũng không đánh lại tôi, tiền cũng không kiếm nhiều bằng tôi, tiền tôi kiếm được từ việc vẽ truyện tranh không hề có một chút quan hệ gì với cái gọi là đàn ông trong miệng cô, kết quả cô còn luôn miệng nói tôi dựa vào đàn ông.”
Cô buông tay cô ta ra, từ trong túi lấy ra một con dao rọc giấy dùng để phòng thân, đưa vào tay Hạ Tuyết Thuần: “Thế này đi, tôi cho cô cơ hội, bây giờ giết tôi.”
Hạ Tuyết Thuần mờ mịt trong chớp mắt, lập tức giơ dao rọc giấy đâm về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nắm cổ tay cô ta, bẻ ngược một cái, nhắm mũi dao ngay mắt của Hạ Tuyết Thuần.
Đảo ngược chỉ xảy ra trong thoáng chốc.
Sắc mặt Hạ Tuyết Thuần trắng bệch, hô hấp cũng khựng lại.
Kiều Sở Sở nhướng mày, hào hứng hỏi: “Cô biết vì sao tôi có thể đánh thắng cô không?”
Hạ Tuyết Thuần sợ hãi nhìn cô.
Kiều Sở Sở không tốn chút sức nào nắm tay cô ta, quái gở nói: “Bởi vì sau lưng tôi có đàn ông.”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Kiều Sở Sở nhanh chóng cất dao vào trong túi: “Những người đàn ông này giúp tôi, nếu không thì sao tôi lại có thể đánh được cô! Tôi làm gì có khả năng như vậy chứ!”
Hạ Tuyết Thuần dựa vào tường, trong lòng vẫn còn sợ hãi về con dao rọc giấy vừa rồi, ôm ngực sợ tới mức toàn thân run rẩy: “Cô đừng có ở đây quái gở với tôi, tôi biết tôi không đánh lại cô, cả cô cũng muốn sỉ nhục tôi!”
Kiều Sở Sở châm chọc: “Tôi sỉ nhục cô, vậy người đàn ông vừa rồi thì là gì? Bảo vệ cô?”
Hạ Tuyết Thuần không cần nghĩ ngợi đã nói: “Long Tuấn là cậu ấm được nuông chiều từ bé, phẩm đức có hơi tệ là chuyện bình thường. Chỉ là anh ta không biết yêu người khác thế nào mà thôi, chỉ cần anh ta biết tôi là người thế nào, nhất định tôi có thể làm anh ta cảm động!”
Kiều Sở Sở: “Cô đúng là bác ái quá!”
Cô buồn nôn ôm bụng: “May mà buổi tối tôi không ăn tối, suýt chút nữa bị cô làm buồn nôn tới nôn ra rồi! Cô đúng là điên mà!”
Hạ Tuyết Thuần bĩu môi: “Vậy tôi cũng tốt hơn cô!”
Kiều Sở Sở cười nhạo: “Đúng, cô tốt hơn tôi! Tên đàn ông kia dám sỉ nhục cô trước mặt nhiều người như vậy, trong bóng tối anh ta có thể làm ra chuyện ti tiện hơn, nếu cô không xem bản thân là người, cô cứ tiếp tục đi la liếm đi!”
Long Tuấn đột nhiên xuất hiện sau lưng cô như quỷ: “Cô đang nói tôi sao?”
Kiều Sở Sở cảnh giác xoay người lại.
Hạ Tuyết Thuần thay đổi sắc mặt, lau khô nước mắt đi tới trước mặt Long Tuấn, nịnh nọt thấp giọng gọi anh ta: “Long Tuấn.”
Long Tuấn liếc nhìn cô ta.
Ánh sáng chỗ này không tốt lắm, chỉ có thể thấy ánh sáng vàng nhạt chiếu lên gương mặt rỗ kia của anh ta.
Cặp mắt ti hí của anh ta quan sát mặt của Hạ Tuyết Thuần, giọng điệu không rõ ý: “Cô ta bắt nạt cô sao?”
Hạ Tuyết Thuần hít mũi một cái, nghẹn ngào gật đầu: “Ừm.”
Long Tuấn cười khẽ, đưa tay sờ đầu cô: “Vậy cô thật đáng thương.”
Hạ Tuyết Thuần được yêu thương mà lo sợ, sợ sệt nhìn anh ta.
Đột nhiên Long Tuấn kéo tóc cô ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận