Chương 484

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 484

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bắt được gian phu có thể dùng để nghiên cứu, bị trộm ra khỏi tòa nhà nghiên cứu, tôi và ba con sẽ sinh em trai em gái cho con (phần 2)
Dẫu sao mặc dù ngoài miệng Diệp Tử Ngung nói xong trông không giống như anh sẽ tức giận, nhưng hành động thực tế…
Thân thể của Tô Mộc cứng ngắc không thể nghi ngờ đang bày tỏ sự không tin tưởng đối với mấy lời ”Sẽ không giận em” của Diệp Tử Ngung.
Chậm rãi thu hồi đầu ngón tay run rẩy, khóe miệng của Diệp Tử Ngung nhếch lên, trong nội tâm của anh có một dục vọng phá hủy vô tận, thậm chí hận không thể hủy diệt đất trời, hủy diệt toàn bộ hết thảy những gì mà anh căm ghét, nhưng rốt cuộc ở trước mắt Tô Mộc cũng không thể biểu hiện ra chút nào.
Anh không thể lại để Tô Mộc tiếp tục sợ anh như vậy.
Sự sợ hãi, một người nơm nớp lo sợ thận trọng đối với ai đó sẽ không nảy sinh thích thú và tình yêu, trừ khi người này mắc hội chứng Stockholm, bất quá rất hiển nhiên, từ đời trước xem ra Tô Mộc không phải là người như vậy.
Đèn tín hiệu trên đầu thiết bị đầu cuối đeo trên cổ tay nhấp nháy, hiển nhiên là chuyện kia đã hoàn thành.
”Không sao, tôi không giỏi giao tiếp với người khác, cũng không biết nên làm thế nào mới có thể khiến em không sợ tôi, tôi sẽ cố gắng, nhưng em cũng đừng tránh né tôi nữa, được không?” Diệp Tử Ngung nhìn Tô Mộc.
”Tôi ra ngoài trước, em nghỉ ngơi cho khỏe, đợi lát nữa tôi lại đến thăm em, tôi ở chỗ này, sợ rằng em không có cách nào nghỉ ngơi được.” Trên mặt Diệp Tử Ngung vẫn là dáng vẻ vô cảm, nhưng trong lời nói, tất cả đều là quan tâm muốn để Tô Mộc đừng tiếp tục khẩn trương.
Thật ra Tô Mộc không quá quen, dù sao Diệp Tử Ngung ở trong mắt cậu chính là đóa hoa lạnh như băng lớn lên trên núi cao chỉ có thể ngắm chứ không thể so sánh được, hơn nữa còn cộng thêm ánh hào quang thiên tài chúc phúc của đối phương, thật ra Tô Mộc cảm thấy đừng nói tính cách của Diệp Tử Ngung lạnh lùng một chút, cho dù có là tính tình quái dị thì cũng là chuyện bình thường.
Diệp Tử Ngung nói như vậy, trong đầu Tô Mộc nhanh chóng nảy sinh chút áy náy, biểu cảm trên mặt cũng có chút mất tự nhiên.
Chẳng qua là cuối cùng cậu cũng không bỏ rơi Diệp Tử Ngung mà thôi.
Sau khi Diệp Tử Ngung đi rồi, bầu không khí trong phòng nhanh chóng chuyển động, cậu lập tức đi đến trước cửa, bế đứa bé vào rồi đặt lên xe đẩy trong phòng trẻ sơ sinh.
Vừa vặn bữa trưa được giao tới vào lúc này, một người lớn một đứa bé ăn một bữa cơm ngon lành, Tô Mộc lại đi tắm, thay thành quần áo ngủ, cùng đứa bé chìm vào giấc ngủ trưa.
Coi như lại một ngày trôi qua, Tô Mộc vừa nhìn lên trần nhà vừa nghĩ như vậy, lại nhìn vào đôi mắt của đứa bé, cuối cùng vẫn chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Chẳng qua là cậu ngàn lần không nghĩ tới, bên phía Ngũ Hi Thần vừa mới tách ra với Tô Mộc chưa được bao lâu, đi đến bên cạnh tường rào, đang chuẩn bị leo tường ra ngoài thì một giây kế tiếp liền như bị thứ gì đánh trúng, cả người co quắp ngã trên đất.
”Bắt được rồi… Thông báo… Giáo sư Diệp…”

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận