Chương 487

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 487

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

486 Cố ý trêu chọc cô, Liên Thắng 1
Ở trên một tạp chí toàn cầu thế giới, Ôn Thời Khải đã từng nhìn thấy một bức ảnh chụp về động vật hoang dã, con thỏ rừng bị con sói đã đói mấy ngày đuổi bắt, tính mạng đang như ngàn cân treo sợi tóc, nhưng cặp mắt kia vẫn sáng rực… giống như là khát vọng cầu sinh.
Tương tự như đôi mắt của cô gái này vậy.
Từ sau lần thoáng nhìn qua, Ôn Thời Khải đã có ấn tượng.
Dưới loại bối cảnh như bây giờ, lại một lần nữa nhìn thấy cô, xác định là cô, Ôn Thời Khải cũng không nói lên được cảm giác của bản thân là gì.
Ngoài ý muốn lại không ngạc nhiên chút nào.
Thế là ở bên ngoài hiên nhà, du khách đi qua đi lại chụp ảnh đã nhìn thấy dạng cảnh đẹp này.
Người đàn ông vóc dáng cao lớn đứng ở một bên Lawson, ánh nắng ấm áp chiếu lên đầu vai anh ta, bởi vì anh ta mặc áo len màu xanh mà dát lên một tầng vầng sáng nhàn nhạt, vô cùng đáng chú ý.
Anh ta chỉ xuyên thấu qua cửa thủy tinh nhìn vào bên trong, bèn nghiêng người lười biếng tựa vào trên vách tường thủy tinh, trong mắt đầy trầm ngâm, giống như có ánh sáng khác thường lưu chuyển trong đáy mắt anh ta, khóe miệng hơi vểnh lên, giống như lão hồ ly câu hồn đoạt phách.
Ôn Thời Khải nghĩ sâu xa hơn người bình thường rất nhiều.
Trước đó ở thư viện gặp qua cô mượn sách về hành vi tâm lý học, cô cố gắng trấn định, giống như con thỏ nhỏ nỗ lực dấu sơ hở.
Thì ra là vì nghiên cứu anh ta mà mượn, lông mày người đàn ông hơi nhướng lên.
Mà tất cả nguyên nhân…
Ôn Thời Khải nghĩ đến một tháng trước ở chỗ Đức Dục Lâu gọi Lạc Dĩ Nhiên, lúc rời đi mắt ửng đỏ, hận ý và chấp nhất tràn ngập trong mắt.
Mơ hồ có manh mối thoáng qua trong đầu anh ta, chỉ là vẫn cần phải xác nhận thêm.
Lúc người đàn ông nghiêng đầu lúc nhìn thấy cô gắp một đũa mì tôm cho vào trong miệng, hơi nóng bốc lên, lại phối hợp với tạp chí trên bàn, rất có vài phần cảm giác nghèo rớt mồng tơi không ăn nổi cơm.
Ôn Thời Khải nhìn, vô thức dùng ngón tay gãi lên đầu lông mày.
Nhớ đến trên lầu bọn họ đều là món ngon mỹ vị, lại nhìn cách cửa thủy tinh cô ăn mì tôm, anh ta không khỏi cảm thấy có chút không phúc hậu.
Đột nhiên thiếu nữ giống như cảm giác được có người quan sát mình, nhạy bén nghiêng đầu sang chỗ khác.
Ôn Thời Khải nghiêng người tránh thoát.
Bên ngoài không có ai, nhưng ánh mắt dò xét kia vô cùng mãnh liệt, Lâm Chi Nam không khỏi đeo khẩu trang lên, ra ngoài vòng vo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận