Chương 487

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 487

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quá trình chuyên chú sinh con bất kể kết quả, bị chồng của người yêu cũ cưỡi ép tinh, tôi và vợ tôi ai lợi hại hơn (phần 1)
”Anh nói bậy gì đó…” Gò má Tô Mộc nóng ran, bị hôn đến nỗi gương mặt đỏ ửng, nghe Tề Dục nói những lời vô nghĩa, vẫn không nhịn được xấu hổ lúng túng.
”Có một số việc không nên coi trọng kết quả mà cũng nên chú trọng quá trình.” Giọng của Tề Dục khàn khàn, môi dần dần hạ xuống.
Đến khi nói được một nửa, môi đã gần như đặt lên trên môi Tô Mộc.
Đến khi nói được nửa câu sau, lúc nói chuyện môi khẽ nhúc nhích, vô tình hay hữu ý cạ lên môi Tô Mộc, mang đến cảm giác tê dại nhàn nhạt.
”Việc đầu tiên là chuyện tạo ra đứa bé, cũng không thể cho rằng không làm được thì liền không làm nữa, nếu làm thì sẽ làm được, còn nếu không làm thì chắc chắn sẽ không tạo ra.” Khóe môi của Tề Dục khẽ nhếch lên khi nói chuyện, trong mắt mang theo nụ cười, bản thân cũng không nhịn bật cười.
Tiếng cười trầm thấp vang vọng bên tai, lỗ tai Tô Mộc đã tê rần, gò má đỏ bừng, hai tay cứng ngắc đặt ở trước ngực Tề Dục, nhưng cho dù là về tinh thần hay trên thân thể đều tựa như đang chống cự vô lực…
Đầu ngón tay hơi tê dại, tần số nhịp tim gần như xuyên qua lồng ngực, truyền đến đầu ngón tay, đầu ngón tay của Tô Mộc run run rẩy rẩy co giật, há miệng một cái, nhưng ngay cả một chữ cũng chưa thể nói ra đã bị nụ hôn của Tề Dục một lần nữa giam cầm lại…
Tay của Tề Dục trượt vào trong chăn, tương đối có mục đích mà trượt từ bên hông của Tô Mộc xuống đùi, hơn nữa bàn tay thon dài trắng nõn cảm giác thật dễ chịu, nó cứ nán lại trên bắp đùi phồng lên, xoa xoa từ bên ngoài bắp đùi đến ổ đầu gối, sau đó lại xoa đến bên bắp đùi trong…
Khi đầu ngón tay lặp đi lặp lại hành động cọ xát bên trong, mu bàn tay cùng các khớp ngón tay cong lại như có như không chạm lên món đồ cảm nhận được sức nóng cùng sức nặng của nó cách một lớp quần lót mong mỏng…
Trái tim Tô Mộc khẽ run, theo bản năng đưa tay bắt lấy cổ tay của Tề Dục.
”Sao vậy, ông xã?” Tề Dục ngẩng đầu lên, híp mắt cười, cười như một con hồ ly.
Tô Mộc bị hắn ta gọi như vậy liền không khỏi giật mình: ”Anh, anh gọi gì vậy…”
”Vợ tôi có từng gọi em như vậy chưa?” Tề Dục hé mắt, hứng thú hỏi.
”Có…” Tô Mộc không rõ lắm, bị một phen kích thích như vậy mà trong lòng đã thoáng chốc tê rần, cục xương ở cổ họng không kiềm chế được mà vô thức lăn lộn hai cái.
”Vậy thì em cũng biết tại sao tôi gọi em như vậy.” Tề Dục vừa nói nhưng đầu ngón tay đã thuận thế xoa vào thân trụ, hơn nữa còn cố ý dùng mu bàn tay và khớp xương ngón tay cọ xát lên một bọc quần nhô cao giữa háng Tô Mộc.
Gò má đỏ bừng, lỗ tai cũng đỏ ửng lên theo, trong lòng giống như có một con sâu sống đang bò, cực kỳ ngứa.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận