Chương 488

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 488

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gặp Mặt
Nhưng bây giờ tất cả đều đi thích Kiều Sở Sở rồi.
Hạ Tuyết Thuần véo người mình, sợ mình tức tới ngất xỉu.
Có người từ phía sau chọc chọc cô ta.
Cô ta quay đầu lại nhìn, mừng rỡ mà trợn mắt: “Anh hai Long, anh ra rồi à?”
Long Vân Tiêu xuỵt một tiếng, đè thấp mũ lưỡi trai, nhìn xung quanh: “Anh tạm thời được rửa sạch hiềm nghi, cố ý tới thăm em một chút, đi theo anh.”
Ông ta mang theo Hạ Tuyết Thuần đi tới khu đất trống bên cạnh khu xem thi đấu.
Sống mũi Hạ Tuyết Thuần cay cay, cô ta nhào vào lòng ông ta, ôm chặt vòng eo của ông ta: “Cuối cùng anh cũng tới rồi, Long Tuấn luôn sỉ nhục em, em muốn gặp các anh cũng không gặp được. Kiều Sở Sở cũng sỉ nhục em, em sắp bị bắt nạt đến chết rồi, đánh cũng không đánh lại.”
Long Vân Tiêu đau lòng sờ đầu cô ta: “Kiều Sở Sở lại sỉ nhục em sao? Trên đường tới anh nghe có người nói cô ta là tay đua lần này.”
Hạ Tuyết Thuần gật đầu: “Cô ta thay thế Long Tuấn, bởi vì cô ta xịt nước tiêu nóng vào mắt Long Tuấn, Long Tuấn không thể tiếp tục thi đấu.”
Cô ta ấm ức nói: “Không chỉ vậy, cô ta còn dùng dao rọc giấy chĩa vào mắt em, suýt chút nữa đã làm em mù rồi! Bây giờ cô ta còn khoác lác với người khác rằng mình có thể giành quán quân!”
“Cái gì? Kiều Sở Sở vậy mà suýt chút nữa đâm mù mắt em sao?” Sắc mặt Long Vân Tiêu trầm xuống: “Vậy em đợi đi.”
Hạ Tuyết Thuần kinh ngạc: “Anh làm gì vậy?”
Trên người Long Vân Tiêu tràn đầy lửa giận không có chỗ trút: “Anh bỏ ít tiền khiến cô ta chịu chút đau khổ trên đường đua.”
Hạ Tuyết Thuần mừng rỡ, từ phía sau nhà tới bám vào lưng Long Vân Tiêu: “Anh Long anh quá ngầu rồi! Em biết ngay anh thương em mà!”
Kiều Sở Sở đứng cạnh xe, chờ mấy tuyển thủ dự thi kia được phỏng vấn.
Cô chú ý thấy Hạ Tuyết Thuần và một người đàn ông có hành động thân mật.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, che chắn bản thân cực kỳ kín, phong cách ăn mặc hơi lỗi thời, còn kiên nhẫn cõng Hạ Tuyết Thuần đi.
Hình như hai người đang yêu đương.
… Là ai?
Nhất định không thể nào là Long Vân Thiên rồi, bụng bia của ông ta rất lớn.
Chẳng lẽ là Long Vân Tiêu sao?
Cô nhìn chằm chằm về phía hai người bọn họ, bỗng nhiên, người đàn ông kia cũng nhìn về phía cô.
Chỉ liếc một cái, người đàn ông kia đã rời mắt.
Kiều Sở Sở: “…”
Tuy rằng không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng cô vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Mười lăm phút sau, cuối cùng trận đấu cũng bắt đầu.
Kiều Sở Sở đội mũ bảo hiểm lên, chuẩn bị lên xe.
Tay đua hai bên trái phải lại bắt chuyện với cô: “Này!”
Kiều Sở Sở nhìn về phía bọn họ.
Hai người dựa vào xe, cười nhạo cô: “Em gái, em phải cẩn thận một chút đó, mấy anh trai không thương hương tiếc ngọc đâu.”
Hai người bọn họ mới bàn điều kiện với Long Vân Tiêu xong.
Chỉ cần khiến Kiều Sở Sở chịu chút đau khổ trên đường đua, không lấy được ba hạng đầu, hoặc là lật xe rời khỏi trận đấu thì bọn họ có thể nhận được một triệu.
Hai người bọn họ là cùng một chiến đội, luôn ổn định ở vị trí hạng nhất hạng hai nên vô cùng có lòng tin.
Nắm chắc bắt nạt được cô bé này.
Hai người châm chọc: “Đến lúc đó em gái thua cũng đừng khóc đó.”
Kiều Sở Sở: “…”
Lâu la từ đâu ra tới gây sự với cô vậy, tình tiết này thật gượng gạo.
Chẳng lẽ là kịch bản sắp xếp sao?
Cô cười khẽ một tiếng, trả lời lại một cách mỉa mai: “Yên tâm đi em trai, chị cũng không phải người thương hương tiếc ngọc, hi vọng sau khi hai đứa thua đừng có sụp đổ mà mắng người, là mất mặt liệt tổ liệt tông của hai đứa.”
Hai người sững sờ, quay sang nhìn nhau.
“Ha ha ha ha ha không hổ là cô tám của tôi ha ha ha ha ha ha ha!”
“Làm mất mặt liệt tổ liệt tông của anh ha ha ha!”
“Kiều Sở Sở này ngông cuồng quá nhỉ? Không để anh Vương và anh Hạo của chúng ta vào mắt như vậy, hai người bọn họ chính là tay đua chuyên nghiệp đó được không?”
“Đúng đó, mặc dù trong trận đấu chuyên nghiệp không có thứ hạng cao gì, nhưng ở đường đua này, hai người chính là vạn năm hạng nhất và hạng hai, đã nắm trò chơi này trong lòng bàn tay rồi.”
“Buồn cười, anh Vương dạy cô bé này cách làm người đi! Đừng để cho cô ta khoác lác!”
“Sở Sở cố lên! Đừng làm mất mặt giới hào môn! Cô chính là cô gái duy nhất trong giới hào môn chúng ta đó!”
“Cô cả, thứ cô giành không phải hạng nhất, mà là vinh quang của giới nhà giàu quyền thế chúng ta!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận