Chương 489

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 489

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tất Cả Đều Là Người Quen
“Cô cả, tôi hạn cho cô trong vòng ba phút giành được quán quân, vả mặt đám người này một cái thật mạnh!”
Kiều Sở Sở lên xe, thắt dây an toàn, đợi trận đấu bắt đầu.
Tiếng còi bắt đầu trận đấu vừa vang lên, cô lập tức nhấn ga lao tới
Vi Sinh Dư Xán kích động ngồi trong khu khách quý, nhìn phát sóng trực tiếp đua xe.
Bùi Phong Lộng thở hồng hộc đi vào khu khách quý, đi thẳng ra sau lưng Vi Sinh Dư Xán: “Trận đấu đã bắt đầu chưa?”
Vi Sinh Dư Xán kinh ngạc quay đầu lại.
Một đám đàn ông tràn vào.
Tất cả đều là người quen.
Vi Sinh Văn Trạm ngồi thẳng xuống bên cạnh cô ấy, đau đầu mà dựa vào sofa thở mạnh: “Kiều Sở Sở đâu?”
Vi Sinh Dư Xán cạn lời: “Sao các người lại tới hết rồi? Không phải em nói quá dính người sẽ khiến người ta thấy phiền sao?”
Bây giờ cô ấy đã thấy bọn họ rất phiền rồi.
Vi Sinh Văn Trạm nén giận, nghiêm túc nhìn cô ấy: “Trả lời câu hỏi.”
Vi Sinh Dư Xán trợn mắt lườm một cái, chỉ vào màn hình: “Chiếc màu đỏ trắng kia.”
Bọn họ miễn cưỡng lên tinh thần nhìn về phía màn hình.
Xe đỏ trắng vậy mà dẫn đầu một khoảng xa, rõ ràng mang theo khí thấy lấy được vòng nguyệt quế.
Cuối cùng Bùi Phong Lộng cũng đã có tinh thần, chăm chú nhìn xe của Kiều Sở Sở.
Thấy động tác trượt bánh sau thành thạo của cô, đôi mắt ảm đạm của anh ấy lóe sáng, lẩm bẩm: “Cô ấy vẫn lái xe giỏi như vậy…”
Long Tuấn khiếp sợ nhìn màn hình ở khu thi đấu, há miệng, trợn tròn mắt.
Kiều Sở Sở trên đường đua lái xe của anh ta, lái ra khí thế còn hung mãnh hơn anh ta.
Quả thực là một con thú dữ.
Cô vậy mà thật sự biết đua xe!
Quản lý đội xe ở bên cạnh cũng đã ngây người.
Anh ta lựa chọn tin Kiều Sở Sở thật ra là để nịnh nọt Vi Sinh Dư Xán, vốn dĩ không trông chờ cô bé này có được thứ hạng.
Anh ta còn tưởng rằng cô nói mình biết lái xe chỉ là khoác lác.
Kết quả không phải.
Người ta thật sự có thực lực.
Thậm chí cảm giác thực lực còn tốt hơn những người khác của chiến đội anh ta.
Long Vân Tiêu thấy cô xuất sắc nhất, bỏ lại những chiếc xe khác phía sau, luôn giữ khoảng cách hơn một thân xe, vô cùng lo lắng nhíu mày.
Hạ Tuyết Thuần sốt ruột tới mức ở bên cạnh nắm tay lại: “Đuổi theo đi! Cô ta chỉ là một cô gái! Hai người đàn ông lái xe không vượt qua được cô ta sao?”
Cô ta cầm điện thoại lên nhìn mưa bình luận.
Trên mưa bình luận đầy dấu chấm hỏi.
“?”
“Mẹ nó cô ấy thật sự biết đua xe à?”
“Thường thắng tướng quân trên đường đua cũng bị cô ấy vượt qua?”
“Á á á á cô tám ngầu quá á á á! Còn ngầu hơn lúc cô ấy khiêng anh trai mình nữa á á á á!”
“Cô tám tôi có thể!”
(Ngôn ngữ mạng, chỉ việc tim đập thình thịch khi gặp người nào đó lần đầu hoặc chung tình với một thứ gì đó, ám chỉ sự yêu thích với người hoặc vật.)
“Tuy rằng blogger cắt đứt không cập nhật hàng ngày nữa, tôi không nhìn thấy hoạt động của cô tám, nhưng cô tám có kịch bản sảng văn của mình!”
Đột nhiên hình ảnh chuyển tới ghế lái chính.
Người con trai bên ghế lái phụ của Kiều Sở Sở đã phát ra tiếng hét nguyền rủa cao nhất.
“Mẹ nó á á á á á!”
Ngược lại, Kiều Sở Sở ở ghế lái chính bình tĩnh cầm tay lái, chuyển số, còn bớt thời gian liếc anh ta một cái.
Ngũ quan của thiếu niên thanh tú ở ghế lái phụ đã nhăn thành khăn lau, tay cậu tóm chặt lấy dây an toàn không buông, rống họng kêu: “Chậm một chút chậm một chút! Nhanh quá nhanh quá á á á!”
Bùi Bất Tiện cảm thấy vớ vẩn mà cười: “Lá gan của thằng nhãi này như vậy còn còn dám thêm Wechat Kiều Sở Sở của chúng ta?”
Bùi Mộc và Bùi Từ mỉa mai: “Cười rụng răng rồi, tên này chỉ có vậy thôi sao?”
Vi Sinh Dư Xán chậm chạp phản ứng lại: “Chờ đã, các người vì cậu con trai kia nói muốn thêm Wechat của Kiều Sở Sở nên mới tới sao?”
Không ai để ý tới cô ấy.
Cô ấy thấy hoang đường mà vỗ trán một cái: “Các người không sao chứ? Không cần không có cảm giác an toàn như vậy chứ?”
Vẫn không có ai để ý tới cô ấy.
Bởi vì bọn họ đều đang nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm vào màn ảnh.
Thiếu niên ở ghế lái phụ nơm nớp lo sợ mà nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Chúng ta có thể nắm tay không? Tôi rất sợ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận