Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cố gắng hết sức giả vờ bình tĩnh: “Không sao đâu, dạo này dạ dày của tôi không tốt lắm.”
Chu Tống Ngọc chưa bao giờ nghe nói Thời Anh có vấn đề về dạ dày. Những năm gần đây Thẩm Nguyệt Lâm đem cô quý giá nuôi dưỡng ở bên cạnh, chi tiêu ăn mặc có cái gì chất lượng không phải là tốt nhất. Ngay cả ba bữa một ngày cũng cực kỳ tốt cho sức khỏe. Làm sao nó có thể gặp vấn đề về dạ dày?
Nghĩ đến những dấu vết “tình yêu” mà bà nhìn thấy giữa cổ cô trước đây, Chu Tống Ngọc lập tức đoán được điều gì đó.
Bà không dám kết luận bừa, nhưng sắc mặt đã trở nên đen lại. Lo lắng về sự có mặt của khách trong phòng ăn, giọng bà không lớn, chỉ là ngữ khí chân thật đáng tin: “Dạ dày khó chịu không phải là chuyện nhỏ. Hãy sớm cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra.”
Thời Anh nghe bà nói đến đến bệnh viện, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội vàng né tránh: “Không cần, tôi uống thuốc liền tốt thôi.”
“Không, cô phải đến bệnh viện với tôi.” Chu Tống Ngọc kiên quyết nói.
Nếu Thời Anh là con gái của hai đứa con ngoài giá thú nhà Thẩm gia, Chu Tống Ngọc mới không thèm quan tâm đến những chuyện vớ vẩn như vậy, bà còn ước gì bọn họ sẽ bị tóm đuôi, trước mặt lão gia tử làm trò cười cho thiên hạ.
Vấn đề là Thời Anh lại là con gái của Thẩm Nguyệt Lâm, được nuôi dưỡng dưới tên của con bà.
Bà không thể mạo hiểm, cuộc hôn nhân của Thẩm Nguyệt Lâm mắt thấy sắp xảy ra, nếu họ bị ảnh hưởng bởi vụ bê bối này thì mặt mũi của Thẩm gia sẽ ra sao?
Nói không chừng Thẩm Thừa An sẽ tức giận Thẩm Nguyệt Lâm, mắng anh không biết giáo dục con gái mình.
Chu Tống Ngọc đã nghĩ đến điều tồi tệ nhất, nhưng trong thâm tâm vẫn còn có chút chờ mong vào vận may, đi một chuyến đến bệnh viện cũng tốt, như vậy sẽ khiến bà an tâm hơn.
Tốt nhất là không có gì cả, nếu có thì đừng trách bà tàn nhẫn. Bà nhất định sẽ không để Thời Anh giữ lại đứa bé. Tốt nhất là nên lặng lẽ phá thai. (Nhắm nổi không bà già)
Thấy hai người đi nhà vệ sinh một lúc lâu mới ra, Thẩm Vận cùng vợ của Thẩm Bá Lượng, Tần Nhạc, nghĩ rằng có chuyện gì đó nên cả hai đều đến quan tâm đến tình hình của Thời Anh.
Thời Anh bất đắc dĩ, nhiều con mắt nhìn chằm chằm như vậy, nếu cô còn tiếp tục im lặng sẽ chỉ khiến người khác càng thêm nghi ngờ.
Bất quá sau khi sợ hãi, cô nhanh chóng nghĩ đến quan hệ lợi và hại.
Mặc dù Chu Tống Ngọc đã rấy lên nghi ngờ, nhưng cuối cùng bà vẫn nghĩ cho Thẩm Nguyệt Lâm, dấu chuyện này với mọi người.
Nếu là thật có thai, Chu Tống Ngọc cùng lắm sẽ mắng cô vô liêm sỉ, tuyệt đối không khuếch trương thanh thế.
Đưa cô đến bệnh viện tuyệt đối không chỉ là kiểm tra thông thường.
Dù sao cô cũng không muốn có thai, vậy tại sao không mượn tay của Chu Tống Ngọc để phá thai?
Nghĩ như vậy, Thời Anh cảm thấy đi bệnh viện cũng không phải chuyện xấu.
Sau khi cô đồng ý đến bệnh viện, Chu Tống Ngọc không dám lãng phí một giây phút nào, nhanh chóng gọi tài xế ở nhà chuẩn bị xe.
Sau khi lên xe, Chu Tống Ngọc đặc biệt báo một địa chỉ tương đối xa, chuyện này cần được bảo mật nghiêm ngặt, bà không thể tin tưởng vào các bệnh viện thông thường.
Khi đến nơi, Chu Tống Ngọc đã đưa Thời Anh thẳng đến khoa sản phụ khoa, lấy máu, xét nghiệm nước tiểu và siêu âm…
Bà thậm chí còn không có thời gian để suy nghĩ kỹ xem tại sao Thời Anh lại hợp tác như vậy, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý cho điều tồi tệ nhất nhưng sau khi nhìn thấy kết quả trên tờ giấy kiểm tra, Chu Tống Ngọc vẫn cảm thấy một hồi choáng đầu.
Chấn kinh sau khi hận sắt không thành thép, bà liền biết cô gái này bề ngoài nhìn có vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn nhưng kỳ thực trong lòng lại rất phản nghịch.
Bà đã rất nhiều lần dạy dỗ cô, nhắc nhở cô phải giữ mình trong sạch, phải biết yêu thương bản thân nhưng cô gái này lại coi những lời bà nói như gió thoảng qua tai.
Chu Tống Ngọc tức giận đến toàn thân run rẩy: “Nhìn việc tốt mà cô đã làm! Cô đây chính là muốn đem mặt mũi Thẩm gia chúng tôi vứt hết đi sao.”
Cô giơ tay chiếu vào mặt Thời Anh một cái tát.
Nhưng đột nhiên cổ tay bà bị một lực nào đó giữ lại.
Thẩm Nguyệt Lâm chẳng biết đã đi theo hai người đến bệnh viện từ lúc nào, kịp thời xuất hiện ngăn Chu Tống Ngọc lại.
“Con vẫn còn bảo vệ cô ta à? Chính con là người đã chiều nó đến hư đốn đến như vậy. Nhìn xem, cô con gái ngoan mà con dạy đã có thai trước khi kết hôn!!” Chu Tống Ngọc càng tức giận hơn khi nhìn thấy Thẩm Nguyệt Lâm đến, một tay ném giấy tờ cho Thẩm Nguyệt Lâm.
Thẩm Nguyệt Lâm thật sự xem xét rất kỹ, không chỉ có tờ xét nghiệm máu, mà cả tờ siêu âm B, anh cũng đưa chúng ra xem kỹ hơn.
Năm tuần năm ngày… Ánh mắt anh rơi vào bức ảnh siêu âm chỉ có thể nhìn thấy một vết đen mặt trời, anh có chút mất tập trung.
Trên mặt Thẩm Nguyệt Lâm không có biểu hiện tức giận hay kinh ngạc như Chu Tống Ngọc tưởng tượng, ngược lại rất bình tĩnh, tựa như đã biết chuyện này, cũng không có ý mắng Thời Anh.
Anh đem giấy tờ xét nghiệm cất kỹ, liếc nhìn Thời Anh, nhẹ nhàng nói: “Mang thai liền sinh ra, cũng không phải nuôi không nổi.”
Chu Tống Ngọc gần như há hốc mồm vì sốc, bà không ngờ Thẩm Nguyệt Lâm lại chiều chuộng Thời Anh đến mức này, hắn có thể bỏ qua việc cô có thai khi chưa kết hôn, thân là trưởng bối, không những không cho cô ta một bài học lại còn thờ ơ như vậy.
Bà tức giận đến bật cười, hừ lạnh nói: “Mẹ nghĩ con bị điên rồi. Cô ta mới bao nhiêu tuổi đã làm ra chuyện xấu hổ như vậy? Con không ngại mất mặt, nhưng ta đây mặt mo cũng không muốn đâu. Đứa trẻ này, dù thế nào đi nữa, đều phải phá đi!”
Bà nắm lấy tay Thời Anh, lập tức đưa cô đến khoa phụ sản.
Từ đầu đến cuối, Thời Anh không nói một lời, cô cúi đầu như người ngoài, im lặng nghe Thẩm Nguyệt Lâm và Chu Tống Ngọc thảo luận về vấn đề sinh mạng.
Ngay cả khi Chu Tống Ngọc nắm lấy cô kéo đi, cô cũng không hề phản kháng.
Thẩm Nguyệt Lâm nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của Thời Anh, không cần suy nghĩ nhiều cũng hiểu được cô đang nghĩ gì.
Sắc mặt hắn tối sầm, nắm lấy cổ tay Thời Anh kéo cô ra khỏi Chu Tống Ngọc về phía mình, nhướng mày nói với Chu Tống Ngọc: “Phá thai cái gì? Chẳng phải mẹ vẫn luôn muốn ôm một đứa cháu trai sao? Cái thai mà mẹ nghi ngờ, thế nhưng lại là cháu ruột của mẹ đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận