Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thái Nhã Vân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Thì ra là vậy, dưới lầu vậy mà còn có rắn, con làm việc ở chỗ này cũng không an toàn lắm.”

“Không sao đâu mẹ, rắn này không có độc và cũng rất ít thấy.”

Nhìn vẻ mặt con gái vẫn chưa bình tĩnh lại, Thái Nhã Vân vẫn còn lo lắng: “Chi Chi sợ đến như vậy, có cần cho con bé uống chút thuốc an thần không?”

“Mẹ, thuốc nào cũng có tác dụng phụ, thân thể Chi Chi đã rất yếu rồi, uống thuốc sẽ làm tăng thêm gánh nặng lên người, em ấy sẽ không sao đâu.”

Diệp Nam Phong là một bác sĩ chuyên nghiệp, người trong nhà đều rất tin tưởng anh mỗi khi anh nói một ít kiến thức y học.

Thái Nhã Vân không thể tách ra để chăm sóc cho hai anh em nên Diệp Chi không về nhà mà ở lại bệnh viện để thuận tiện cho bà cùng chăm sóc.

Giờ nghỉ trưa, mẹ ngủ trên chiếc ghế xếp bên cạnh, ghế xếp chỉ có thể chứa được một người. Diệp Chi có trốn thế nào cũng không trốn được số phận nằm chung một giường với anh trai mình.

Trong suy nghĩ của Thái Nhã Vân thì hai anh em nằm chung một giường thì có làm sao?

Huống chi đôi mắt con gái không thể nhìn thấy, giường bệnh thì lại nhỏ, nếu cô không cẩn thận bị ngã xuống đất, lúc đó mới là chuyện lớn.

Diệp Nam Phong ôm cô vào lòng: “Ôm anh, coi chừng ngã.”

Giọng nói và ngữ điệu của anh rõ ràng vẫn giống như trước, nhưng mỗi một từ lọt vào lỗ tai Diệp Chi đều chứa một cảm xúc hoàn toàn khác, làm cô sợ đến phát run, trong lòng phủ lên một bóng đen.

Để ngăn ánh sáng, màn che bên cạnh cô lúc này đã được kéo lại, ngay cả Thái Nhã Vân cũng bị ngăn cách bên ngoài. Những tiếng động ngoài hành lang bệnh viện thỉnh thoảng lại nhắc nhở cô rằng hai người đang ở nơi công cộng.

Diệp Chi đẩy nhẹ lòng ngực anh: “Em sẽ không ngã.”

Anh thật sự buông tay ra, Diệp Chi liền dịch sang một bên để tránh anh, cô vừa mới xoay người lại thì nửa người đột nhiên lơ lửng trên không, cô giật mình vội ngã về phía sau để ổn định cơ thể. Diệp Nam Phong thuận thế kéo cô ôm vào lòng: “Anh đã bảo là ôm anh mà.”

Hiện tại Diệp Chi rất mệt mỏi nhưng lại không có tâm tình đi ngủ, hơi thở áp bức mà cô vừa trải qua lại lần nữa vây quanh cô, hơn nữa còn ở trong hoàn cảnh như vậy. Diệp Chi cau mày, một chút bóng dáng cũng không nhìn thấy, cô không biết Diệp Nam Phong đang dự tính làm gì.

Một bàn tay đặt vào giữa đôi mày đang nhíu chặt của cô, mặc kệ cô tránh né mà xoa xoa: “Nếu Chi Chi phối hợp với anh hai chữa trị cho tốt thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em đừng buồn.”

Hơi ấm phả vào tai cô, bên tai đều là tiếng hít thở của Diệp Nam Phong. Diệp Chi muốn đẩy anh ra nhưng tay lại bị anh nắm chặt giam cầm ở phía sau, cơ thể cô dán sát vào người anh.

Anh liếm môi cô, dùng tay còn lại nhéo lên eo làm Diệp Chi rùng mình, theo bản năng muốn mở miệng la lên, ngay sau đó đầu lưỡi mềm mại liền chui vào miệng trêu chọc lấy đầu lưỡi cô.

“Ư ư….”

Anh ấy thuần thục đến mức khiến cho người ta phải hoảng sợ.

Diệp Chi nhẹ nhàng nức nở, cô cho rằng sáng nay anh trai đã được thỏa mãn thì sẽ nghỉ ngơi một thời gian, ai mà ngờ anh lại gấp gáp muốn làm ngay trên giường bệnh như vậy, mẹ bọn họ còn ở sát bên, mà anh vẫn dám động tay động chân với cô.

Hai người mới ngả bài, Diệp Nam Phong đối với đôi môi mà anh mơ ước đã lâu tất nhiên là yêu thích không thôi. Anh câu lấy đầu lưỡi cô mút rồi lại hôn, vẫn cảm thấy chưa đủ, Diệp Chi bị hôn đến mức thở không thông, mặt đỏ bừng vì bị nghẹn.

Có lẽ Diệp Nam Phong cũng cảm thấy không nên làm chuyện này ở bệnh viện nên đã dừng lại, nhưng anh lại không khống chế được bản năng của cơ thể. Diệp Chi vừa hít thở một hơi thì cảm nhận được có thứ gì đó cứng cứng chen vào giữa hai chân mình, cọ vào đùi trong của cô.

Diệp Chi cắn môi lắc đầu, hai mắt đỏ hoe, nước mắt rơi xuống, cô sợ mình phát ra tiếng sẽ bị mẹ nghe thấy.

Diệp Nam Phong điều chỉnh lại tư thế, đẩy người về phía trước, cây gậy nóng bỏng chọc vào nơi mềm mại của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận