Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Bị Lột Trần
Không biết bao lâu sau, Mật Mật tỉnh lại.
Cơ thể cô như không còn là của mình. Nó đau nhức, rã rời, và nhơ nhớp. Căn phòng vẫn tối, nhưng Lăng Nhiễm đã không còn trên giường.
Sự im lặng đột ngột khiến Mật Mật hoảng sợ. Anh ta đâu rồi? Anh ta bỏ đi rồi sao?
Một tia hy vọng le lói, yếu ớt.
Cô run rẩy vươn tay, tìm điện thoại trên tủ đầu giường. Cô phải gọi ai đó. Gọi… gọi ai? Cô có thể gọi ai?
Màn hình điện thoại sáng lên. Và cô nhìn thấy nó.
Một tin nhắn chưa đọc. Từ “Dì Tổ Trưởng Khu Phố”.
Trái tim Mật Mật như bị ai bóp nghẹt. Run rẩy, cô mở tin nhắn ra.
[Mật Mật, con đã ly hôn với anh trai mình chưa? Mấy ngày hôm trước cậu ta có tìm đến dì, cho dì một số tiền rồi lấy đi toàn bộ giấy tờ tùy thân và tư liệu bản gốc, hơn nữa còn kêu dì xóa hết toàn bộ bản sao.]
Điện thoại rơi khỏi tay cô.
“Lạch cạch.”
Âm thanh nhỏ bé vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, nhưng lại như tiếng sấm nổ bên tai Mật Mật.
Cậu ta có tìm đến dì.Lấy đi toàn bộ giấy tờ bản gốc.Kêu dì xóa hết.
Lăng Nhiễm…
Anh ta biết.
Anh ta biết TẤT CẢ.
Anh ta biết từ trước cả khi cô biết. Anh ta biết anh ta là anh trai cô. Anh ta biết, nhưng anh ta vẫn…
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến Mật Mật run lên bần bật. Cơn lạnh này không phải từ máy điều hòa. Nó đến từ địa ngục.
Anh ta biết. Anh ta biết cô là em gái ruột của anh ta, nhưng anh ta vẫn kết hôn với cô. Anh ta vẫn lên giường với cô. Anh ta vẫn dùng cái cớ “anh trai” để hành hạ, sỉ nhục cô.
Biến thái.
Gã đàn ông này… gã đàn ông cô gọi là chồng… là một con quỷ biến thái.
“Chạy.”
Một ý nghĩ duy nhất lóe lên trong đầu cô. “Phải chạy.”
Cô không quan tâm đến đau đớn. Cô lồm cồm bò dậy, nhặt vội quần áo vương vãi trên sàn. Tay cô run đến mức không thể cài nổi cúc áo.
Cô phải trốn thoát khỏi nơi này. Trốn thoát khỏi con quái vật này.
Cô loạng choạng đi về phía cửa. Chân cô nhũn ra, mỗi bước đi như kéo theo ngàn cân đá.
Cô đã nắm được tay nắm cửa.
“Mật Nhi…”
Giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên từ phía sau lưng. Giọng nói của ác mộng.
Mật Mật cứng đờ. Cô từ từ quay đầu lại.
Lăng Nhiễm đang đứng ở cửa phòng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông. Tóc anh còn ướt, nhỏ giọt. Anh đang mỉm cười.
Nụ cười ôn nhu thường ngày.
“Em định đi đâu mà vội vàng vậy?” Anh hỏi, giọng cưng chiều, như thể cô chỉ là một cô vợ nhỏ đang giận dỗi.
Mật Mật nhìn anh, rồi nhìn xuống điện thoại đang nằm trên giường. Màn hình vẫn sáng, hiển thị tin nhắn chết người.
Nụ cười của Lăng Nhiễm tắt dần. Anh đã thấy.
Anh chậm rãi bước về phía cô.
“Không… Đừng qua đây!” Mật Mật hét lên, cô cố gắng vặn tay nắm cửa, nhưng nó đã bị khóa. Anh ta đã khóa nó từ lúc nào?
“Em thấy rồi à?” Lăng Nhiễm hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.
Anh đã ở ngay trước mặt cô. Anh cao lớn, che lấp toàn bộ ánh sáng.
“Anh… anh…” Mật Mật lắp bắp, lùi lại, lưng đập vào cửa. “Anh là đồ biến thái! Anh biết hết mọi chuyện! Anh…”
“Phải.” Lăng Nhiễm ngắt lời cô. “Anh biết.”
Anh không chối. Anh thản nhiên thừa nhận.
“Em muốn biết từ khi nào không?” Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô. “Từ rất lâu rồi, Mật Nhi. Từ trước cả khi anh quyết định tìm lại em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận