Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Ghen Của Quý Ông Lạnh Lùng
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí vừa lãng mạn vừa căng thẳng bởi sự tán tỉnh ngầm của hai người. Phỉ Y Hân thong thả thưởng thức món gan ngỗng béo ngậy, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Hoắc Đông Thần đầy khiêu khích. Hắn thì chẳng buồn ăn uống gì nhiều, món chính của hắn là cô gái ngồi trước mặt kia.
Đột nhiên, một giọng nói nam vang lên, phá vỡ thế giới riêng của họ.
“Tiểu Hân! Không ngờ lại gặp em ở đây.”
Phỉ Y Hân quay lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên: “Hở? Phó Dĩnh sao? Anh cũng đến đây ăn tối à?”
Phó Dĩnh – người đàn ông nho nhã, thư sinh, là đàn anh khóa trên và cũng là người thầm thương trộm nhớ Phỉ Y Hân suốt bao năm qua – đang đứng đó, nở nụ cười tươi rói khi nhìn thấy cô. Anh ta hoàn toàn phớt lờ luồng khí lạnh lẽo chết chóc đang tỏa ra từ người đàn ông ngồi đối diện Phỉ Y Hân.
“Ừ, bạn anh là chủ nhà hàng này, hôm nay cậu ta mời đến dùng thử món mới. Em đi cùng…” Ánh mắt Phó Dĩnh chuyển sang Hoắc Đông Thần, nụ cười hơi khựng lại. Anh ta nhận ra khí thế bất phàm và sự chiếm hữu rõ rệt trong ánh mắt của người đàn ông này.
Hoắc Đông Thần đặt ly rượu xuống bàn một cái “cạch” rõ to. Khuôn mặt hắn lạnh băng như tảng băng ngàn năm, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Hắn không nói gì, nhưng sát khí tỏa ra khiến không gian xung quanh như bị đóng băng.
“Đây là…” Phó Dĩnh ngập ngừng hỏi.
“Đây là sếp của em, Hoắc tổng.” Phỉ Y Hân vội vàng giới thiệu, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô biết Hoắc Đông Thần đang ghen, và cơn ghen của hắn thì không dễ chịu chút nào.
“Chào Hoắc tổng, tôi là Phó Dĩnh, bạn thân của Tiểu Hân.” Phó Dĩnh lịch sự đưa tay ra.
Hoắc Đông Thần không hề có ý định bắt tay, hắn chỉ nhếch mép cười khẩy, ánh mắt nhìn Phó Dĩnh như nhìn một con kiến hôi dám tơ tưởng đến đồ của mình. Hắn vươn tay, nắm chặt lấy bàn tay của Phỉ Y Hân đang đặt trên bàn, đan mười ngón tay vào nhau, giơ lên trước mặt Phó Dĩnh như một lời tuyên bố chủ quyền hùng hồn.
“Nếu vậy thì không làm phiền cậu Phó đây gặp bạn nữa. Em nói đúng không, Hân Nhi?” Hắn cố tình gọi cô bằng cái tên thân mật “Hân Nhi”, giọng nói ngọt ngào đến rợn người.
Phó Dĩnh sững sờ nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh ta nhìn Phỉ Y Hân với ánh mắt dò xét và tổn thương.
Phỉ Y Hân muốn rút tay lại nhưng bị Hoắc Đông Thần siết chặt đến đau điếng. Cô đành cười gượng gạo: “À… Nhớ rồi! Phó Dĩnh, anh còn nợ em với Tiểu Thuần một bữa ăn đó nha! Hôm nào rảnh chúng ta gặp lại.”
“Đương nhiên không quên! Vậy… anh đi trước.” Phó Dĩnh lúng túng chào tạm biệt rồi quay lưng đi, bóng lưng có chút cô đơn.
Ngay khi Phó Dĩnh vừa đi khuất, Hoắc Đông Thần lập tức quay sang Phỉ Y Hân, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ.
“Hân Nhi? Bạn thân? Còn nợ một bữa ăn? Quan hệ của hai người tốt đẹp quá nhỉ?” Hắn gằn từng tiếng, bàn tay vẫn không buông tha tay cô.
“Anh buông ra, đau em!” Phỉ Y Hân nhăn mặt. “Chỉ là bạn bè bình thường thôi mà, anh làm cái gì vậy?”
“Bạn bè bình thường mà ánh mắt hắn nhìn em như muốn nuốt chửng em vậy sao? Em nghĩ tôi mù à?” Hoắc Đông Thần ghen tuông lồng lộn. Hắn ghét cay ghét đắng việc có kẻ khác dòm ngó người phụ nữ của hắn.
“Anh vô lý vừa thôi! Em gặp bạn cũng không được sao?”
“Không được! Từ nay về sau, cấm em gặp riêng hắn ta! Nếu để tôi bắt gặp lần nữa, tôi sẽ cho hắn biết thế nào là lễ độ!”
Phỉ Y Hân tức nghẹn họng. Tên đàn ông bá đạo, độc tài này! Nhưng nhìn vẻ mặt ghen tuông trẻ con của hắn, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào kỳ lạ. Hắn ghen vì cô, chứng tỏ hắn quan tâm cô, đúng không?
“Được rồi, được rồi, ăn nhanh đi, đồ ăn nguội hết rồi.” Cô gắp một miếng thịt bỏ vào bát hắn để dỗ dành.
Hoắc Đông Thần hừ lạnh một tiếng, nhưng sắc mặt cũng dịu đi đôi chút. Hắn cầm nĩa lên, nhưng trong đầu đã âm thầm lên kế hoạch “trừng phạt” cô gái nhỏ hư hỏng này đêm nay. Dám cười nói vui vẻ với trai lạ trước mặt hắn sao? Cô chết chắc rồi!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận