Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tới phòng rồi, cô bổ nhào vào trong ngực Văn Tẫn đánh anh, “Không phải đã dặn là không thể nói sao! Sao anh lại nói ra!”

“Anh vẫn chưa nói mà.” Vẻ mặt Văn Tẫn rất nghiêm túc.

Tưởng Uyển che mặt, bên tai đỏ bừng, “Anh tránh ra.”

“Đừng nóng giận.” Anh nhẹ nhàng ôm cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

“Không tức giận.” Tưởng Uyển vừa tức vừa thẹn, càng đau lòng cho anh, nghĩ nghĩ, vẫn không so đo với anh, cắn môi nói, “Em muốn tắm rửa.”

“Tắm cùng nhau.” Văn Tẫn cởi quần áo, lại đi tới cởi quần áo cô ra.

“Rèm cửa!” Tưởng Uyển hô to.

“Ừ.” Văn Tẫn xoay người đi kéo rèm.

Lúc trở về, Tưởng Uyển đã mở đèn tường.

Cô đứng ở cửa nhà tắm, nhẹ nhàng cởi quần áo, chỉ mặc một bộ nội y màu trắng, thân hình phập phồng quyến rũ không sót một thứ gì.

Ánh sáng màu vàng nhạt chiếu trên người, phủ một tầng sáng lên da thịt trắng nõn của cô.

Cô hơi thẹn thùng che rãnh ngực lại, hai chân nhẹ nhàng chụm lại, cúi đầu, lông mi khẽ động, nhìn giày của anh đi đến trước mặt, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía anh.

Khuôn mặt trắng nõn đỏ ửng.

Đáy mắt chỉ còn ngượng ngùng.

Chỉ một lúc mà Văn Tẫn đã cứng.

Anh duỗi tay ôm chặt cô, dùng vật cứng rắn nóng bỏng nhẹ nhàng cọ lên người cô, giọng nói khàn khàn gợi cảm.

“Làm xong rồi tắm có được không?”

“Anh không nhịn được.”

Cánh tay của Tưởng Uyên chống lên cửa kính phòng tắm, thân người cúi gập, phía sau bị người đàn ông ra sức va chạm.

Mỗi lần như thế luôn làm cho cô không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ.

Văn Tẫn bóp vòng eo mảnh khảnh của cô, tay còn lại đưa về phía trước, xoa nắn ngực cô, hông dùng sức đâm về phía trước, Tưởng Uyển bật khóc thành tiếng.

Anh cúi đầu liếm những giọt nước sau lưng cô, đầu lưỡi rong chơi dọc theo sống lưng, cuối cùng dừng lại ở cổ, rồi lại gia tăng sức lực mà hôn lên.

Dây thần kinh mẫn cảm dâng lên khoái cảm tê dại, cổ họng Tưởng Uyên toàn tiếng nức nở.

Văn Tẫn bóp mông cô mạnh mẽ ra vào, âm thanh từ cổ họng Tưởng Uyên cũng thay đổi, cô cắn chặt bàn tay mình, rồi bỗng hét lên, bụng nhỏ run rẩy kịch liệt.

Văn Tẫn bị kẹp đau cuối cùng cũng bắn ra.

Anh lột áo mưa, ném vào thùng rác, xoay người Tưởng Uyên lại rồi ôm lấy cô, hôn môi cô.

Cả người Tưởng Uyển bủn rủn vô lực, cô bị đặt lên bồn rửa tay làm thêm lần nữa, vừa rồi là lần thứ hai.

Không nhớ rõ đã cao trào bao nhiêu lần, chỉ biết chân mềm nhũn đứng không nổi.

“Đừng làm nữa, ngày mai anh còn phải thi đấu… A…” Tưởng Uyển vừa mới dứt lời, Văn Tẫn đã cúi đầu ngậm lấy đầu nhũ của cô.

Anh ôm lấy thân thể cô, ngón tay thon dài dọc theo thân người cô mà vuốt ve.

Tưởng Uyển khẽ cắn môi, hơi thở yếu ớt, “Đừng liếm nữa… ngứa lắm…”

Từng đợt khoái cảm đánh lên đỉnh đầu, cô rất muốn bật khóc thật lớn.

Anh mở vòi hoa sen, lấy sữa tắm bôi lên thân thể cô, tách hai chân cô ra đặt lên vai, ngón tay chui vào trong huyệt nhỏ của cô.

Dâm thuỷ chảy ra rất nhiều, anh lấy một chút bôi vào âm đế đang sưng tấy của cô, ngón tay cào nhẹ một cái.

Cả người Tưởng Uyển vặn vẹo, khóc nức nở thành tiếng.

Anh dùng hai ngón tay đâm sâu vào bên trong, đùa nghịch điểm G, tần suất càng lúc càng nhanh, còn chưa đến một phút, Tưởng Uyên khóc thét lên rồi đạt đến cao trào, từng dòng dâm thuỷ không ngừng chảy tí tách ở bên ngoài cửa huyệt.

Hô hấp cô dồn dập, khóe mắt toàn là nước mắt, lúc được Văn Tẫn buông ra, cả người mềm oặt ngồi sụp xuống.

Văn Tẫn rửa sạch sẽ dương vật của mình, đặt quy đầu cạnh môi cô, giọng nói rất trầm, có hơi khàn:

“Tưởng Uyển, liếm một chút đi.”

Tưởng Uyển đưa mắt nhìn, dương vật thô to màu đỏ tươi, cô khẽ há miệng, vươn đầu lưỡi ra liếm.

Ánh mắt Văn Tẫn mê man, giữ chặt gáy cô còn hơi dùng sức mà ấn.

Tưởng Uyển liếm qua lỗ niệu đạo, lại nhẹ nhàng ngậm vào từng chút một.

Bình luận (0)

Để lại bình luận