Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có người tình nguyện viên nghiêm túc nói: “Đàn anh, chuyện của mình thì tự mình làm đi.”

Lý Mông ôm lấy bả vai Ban Ấu An: “Đây là vợ anh, chuyện của anh cũng chính là chuyện của cô ấy.”

“Ồ, thì ra đàn anh và đàn chị là một đôi.” Đôi mắt nhóm tình nguyện sáng lên, có một bạn nữ thấy được thông tin Ban Ấu An đăng ký, nói: “Hai anh chị học kế lớp nhau à.”

Lý Mông cười: “Em cũng thích ai ở lớp bên cạnh hả?”

Bạn học sinh nữ đỏ mặt cười hì hì, không trả lời anh.

Chờ Lý Mông nắm Ban Ấu An tay rời đi, anh nghe thấy được bọn học sinh phía sau có người nói một câu: “Thật xứng đôi!”

Tâm tình Lý Mông vui sướng, nắm chặt tay Ban Ấu An.

“Vợ, em đừng giận nữa.” Anh cất giọng dịu dàng dỗ cô, “Em mặc như vậy rất xinh đẹp.”

Ban Ấu An trừng anh một cái: “Anh không nói câu nào không ai nói anh câm đâu.”

“Thật mà.” Lý Mông tuỳ tiện kéo một học sinh qua hỏi: “Đàn em, cậu thấy vợ anh hôm nay mặc đồ đẹp không?”

Vẻ mặt của nam sinh kia mờ mịt, không hiểu chuyện gì cả, cậu ngơ ngác nhìn về phía Ban Ấu An, nói: “Đẹp.”

Chờ nam sinh kia đi rồi, Ban Ấu An che mặt lại giữ khoảng cách với Lý Mông.

Trong cuộc đời cô, lúc này là lúc cô thấy xấu hổ nhất.

Hai người đều không đến chung một chỗ, Lý Mông cũng không dính cô nữa chỉ ở sau lưng cô nói: “An An, anh phải đi rồi, em cứ chơi vui vẻ nhé. Nhớ gọi điện thoại cho anh đó. Còn có, em mặc như vậy thật sự rất đẹp!”

Ban Ấu An không thể nhịn được nữa: “Mau cút đi.”

Lý Mông cười: “Em có mắng anh thì anh cũng muốn nói, vợ của anh là đẹp nhất.”

Mấy học sinh đi ngang qua dùng ánh mặt kỳ quái nhìn Lý Mông.

Ban Ấu An cùng đám bạn học tập trung ở lối vào.

Còn Dương Nhất Thiến thì ở hoa viên trường học chờ, từ xa đã nhìn thấy Ban Ấu An đi đến, chờ Ban Ấu An đến trước mặt thì hỏi cô: “Cái áo khoác này của cậu…”

Ban Ấu An giải thích: “Quần áo bên trong bị dơ… Cậu có cái áo khoác nào không? Cái áo này nhìn thật kì cục.”

Dương Nhất Thiến suy nghĩ một chút rồi tìm ra cho cô cái áo khoác học sinh: “Chỉ có cái này.”

Ban Ấu An không có chút do dự nào, cởi áo khoác Lý Mông ra mặc áo này vào.

Đồng phục trường Ban Ấu An có màu trắng và màu lam giản dị. Dương Nhất Thiến nhìn thấy trước ngực cô có hai dấu hôn, đầy ẩn ý nói: “Ồ, làm dơ, Lý Mông làm dơ hả?”

Ban Ấu An đem áo của Lý Mông gấp lại : “Đừng nói nữa, đầu óc anh ấy đúng là có bệnh.”

Ban Ấu An đem chuyện sáng nay kể ra.

Dương Nhất Thiến nhịn cười: “Được rồi, chỉ tiếc cho bộ đồ hôm nay cậu mặc thôi.”

Ban Ấu An kéo áo khoác học sinh chỉnh chu lại, mới nói: “Nói thật, buổi sáng tớ mặc bộ này cũng cảm thấy rất kỳ.”

“Hừ.” Dương Nhất Thiến cảm thấy Ban Ấu An đúng là người không có lương tâm.

Chả lẽ là do bộ váy kia do Dương Nhất Thiến cô chọn cho nên tên Lý Mông kia mới kích động?

Ban Ấu An dỗ dành: “Được rồi, tớ biết cậu tốt với tớ nhất.”

Khi học đại học, lớp Ban Ấu An cũng từng có hai lần tụ họp nhưng Ban Ấu An không đi.

Mười năm không gặp, Ban Ấu An cảm thấy bọn họ đã thay đổi rất nhiều, cô nhìn rất lâu mà chỉ nhận ra được vài người.

“Ban Ấu An.” Có người kêu cô.

Ban Ấu An xoay người, nhìn người đàn ông kêu cô, do dự nói: “Lớp trưởng?”

Lớp trưởng đeo kính, mắt một mí, tên Ngô Quần, ấn tượng của Ban Ấu An về người này là: Trưởng thành hơn bạn bè cùng lứa, trầm lặng hơn các bạn cùng lứa.

Ngô Quần gật đầu, kêu cô lại đánh dấu.

“Đúng là nhận đúng người rồi, chỉ thấy bóng cậu là lớp trưởng đã nhận ra.” Người đàn ông bên cạnh Ngô Quần nói, “Những người khác lớp trưởng phải nhìn nửa ngày mới nhận ra đó.”

Ban Ấu An ký tên nói: “Không phải là do tớ nhiều năm rồi vẫn không hề thay đổi gì sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận