Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sương sớm lạnh buốt thấm vào da thịt, Kiều Ninh Ninh nằm co ro bên đường ray, ý thức mơ hồ. Tiếng còi tàu xa xăm vọng lại như tiếng gọi từ thế giới bên kia. “Mình sắp chết rồi sao?” cô thầm nghĩ, nước mắt lăn dài trên má lấm lem bùn đất.
Đột nhiên, một chiếc xe Jeep quân dụng phanh kít lại gần đó. Một người đàn ông mặc cảnh phục bước xuống, dáng người cao lớn, uy nghiêm như một ngọn núi. Hắn tiến lại gần, cúi xuống xem xét “vật thể lạ” bên đường.
-Kiều… Ninh Ninh?
Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực vang lên. Kiều Ninh Ninh cố sức mở mắt. Trước mặt cô là khuôn mặt góc cạnh, nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại ánh lên sự lo lắng. Lục Dực Nam! Chú cảnh sát!
-Chú Lục… cứu em…
Cô thều thào, vươn cánh tay đầy vết xước về phía hắn như người chết đuối vớ được cọc. Lục Dực Nam không chần chừ, bế xốc cô lên, đặt vào ghế phụ xe, lấy áo khoác của mình choàng lên người cô.
-Sao em lại ở đây? Ra nông nỗi này?
Hắn hỏi, giọng đanh lại, kìm nén sự tức giận. Nhìn cô gái nhỏ bé, xinh đẹp ngày nào giờ đây tơi tả, trên người đầy vết bầm tím, lòng hắn đau như cắt.
Kiều Ninh Ninh không dám nói thật, chỉ khóc lóc bịa chuyện bị cướp, bị lạc đường. Lục Dực Nam biết cô nói dối, nhưng không nỡ ép hỏi lúc này. Hắn lái xe đưa cô về căn hộ riêng của mình trong thành phố.
Về đến nhà, Lục Dực Nam chuẩn bị nước nóng, quần áo sạch (là áo sơ mi rộng của hắn) cho cô.
-Em vào tắm đi.
Kiều Ninh Ninh lê bước vào phòng tắm. Dòng nước ấm gột rửa đi bùn đất, nhưng không thể xóa nhòa những ký ức kinh hoàng. Cô đứng trước gương, nhìn cơ thể chằng chịt dấu vết của Mục Giang Nam, cắn môi bật máu.
Cô bước ra ngoài, chỉ quấn một chiếc khăn tắm mỏng manh ngang ngực, để lộ đôi chân dài và bờ vai trần gợi cảm. Lục Dực Nam đang ngồi ở sofa xem tivi, nghe tiếng cửa mở liền quay lại. Hình ảnh trước mắt khiến hắn đứng hình.
Hơi nước còn vương trên làn da trắng hồng, mái tóc ướt rũ xuống bờ vai, chiếc khăn tắm hững hờ như sắp tuột. Dục vọng mà hắn cố kìm nén bấy lâu nay bùng lên dữ dội.
-Chú, chú đi mua đồ cho em mặc được không?
Kiều Ninh Ninh ngây thơ hỏi, không hề biết mình đang châm lửa đốt nhà. Lục Dực Nam đứng dậy, bước tới gần cô, ánh mắt tối sầm lại.
-Mua đồ? Được thôi. Nhưng trước hết, chúng ta phải tính sổ chuyện cũ đã.
Hắn bế thốc cô lên, đặt cô nằm sấp trên bàn trà kính.
-Á… chú làm gì vậy?
-Em còn nhớ lần ở bệnh viện không? Em đã “ăn trộm” tinh dịch của tôi khi tôi ngủ say. Bây giờ, tôi phải lấy lại cả vốn lẫn lãi.
Hắn cười tà, lấy ra một chiếc còng số 8, khóa chặt hai tay cô ra sau lưng. Sau đó, hắn lôi từ trong ngăn kéo ra một khẩu súng đồ chơi kỳ lạ và một lọ kẹo dẻo màu hồng phấn.
-Đây là súng bắn kẹo tình yêu. Em sẽ thích nó đấy.
Hắn nạp những viên kẹo dẻo (thực chất là thuốc kích dục liều cao dạng kẹo tan) vào súng. Hắn banh rộng hai chân cô ra, chĩa nòng súng vào ngay cửa hoa huyệt hồng hào.
-Pằng!
Viên kẹo được bắn thẳng vào sâu trong tử cung cô. Kiều Ninh Ninh giật nảy người, cảm giác lạ lẫm và xấu hổ xâm chiếm.
-Ưm… cái gì vậy… lạnh quá… tan ra rồi…
Viên kẹo tan nhanh, thuốc ngấm vào niêm mạc, khiến cơ thể cô nóng bừng lên, ngứa ngáy điên cuồng.
-Nóng quá… ngứa quá… chú ơi… giúp em…
Lục Dực Nam nhìn cô vặn vẹo, quằn quại trên bàn kính, hài lòng mỉm cười. Hắn cởi thắt lưng, vung tay quất mạnh vào mông cô.
Chát!
-Đây là phạt em tội ăn trộm!
Chát!
-Đây là phạt em tội nói dối!
Chát!
-Đây là phạt em tội quyến rũ tôi!
Mỗi cái đánh là một lần Kiều Ninh Ninh hét lên, nhưng tiếng hét dần chuyển thành tiếng rên rỉ dâm đãng. Cô cong mông lên, đón nhận sự trừng phạt, khao khát được lấp đầy.
-Chú ơi… cho em… cho em côn thịt đi… em chịu hết nổi rồi…
Lục Dực Nam cười gằn, kéo khóa quần xuống, giải phóng cự vật khủng bố của mình. Hắn đâm một phát lút cán từ phía sau, thô bạo và mạnh mẽ như một con thú săn mồi.
-Hôm nay tôi sẽ địt nát cái lỗ dâm này của em! Để xem em còn dám đi quyến rũ thằng nào nữa không!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận