Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em trong phòng làm việc rồi, anh có chuyện gì không?”
“Ở đó đợi anh”
Ơ? Thấy cô hiền quá rồi lấn tới phải không? Ỷ là ông chủ nên muốn làm gì thì làm hả.
Gọi cô đến mà không có chuyện gì quan trọng thì anh liệu hồn đấy.
Phỉ Nhược trừng mắt với cái điện thoại. Trong đầu nghĩ ra bảy bảy bốn chín biện pháp để hành hạ anh.
Suy nghĩ cũng chỉ là suy nghĩ, thực tế thì lại…
“Đang nghĩ gì?”
Phỉ Nhược bị anh ôm lấy, giọng nói trầm thấp còn phả bên tai. Phỉ Nhược thoáng chột dạ nhưng rất nhanh liền trưng ra bộ mặt không cam lòng.
“Còn hỏi, không phải anh đã cho em nghỉ rồi sao?”
Gì vậy chứ? Sao cô thấy nhiệt độ bỗng nhiên thấp hẳn vậy.
Phỉ Nhược hơi ngớ người, lớn nhân vật đằng sau vẫn không nói một lời làm cô không khỏi hiếu kì xoay cả người lại nhìn.
“Này, dùng ánh mắt muốn ăn tươi… ưm”
Muốn ăn tươi nuốt sống cô là thế nào?
Không để cô trút hết bất mãn, anh đã ngậm lấy môi cô, ngăn chặn toàn bộ lời cô muốn nói.
Vừa gặp đã không ngừng càu nhàu anh vì gọi cô về. Không được tiếp tục hẹn hò cùng tên kia nên quyết đối chọi với anh sao?
Vẫn như mọi khi, môi cô đã bị anh chiếm lấy thì một ngóc ngách cũng không tha, một chút dưỡng khí cũng không chừa. Anh điên cuồng mà đoạt lấy, như để nhắc nhở, cô là của anh, không ai được để mắt, cũng như cô không được chú ý đến ai.
“Ha.. anh, anh bị điên sao?”
Phỉ Nhược thở hổn hển, cố gắng cất lời ngay khi được anh thả ra.
“Người đó là gì của em”
“Người đó? Ai cơ?”
Anh bị mớ ngủ hay sao vậy chứ?
“Cái tên vừa hẹn hò cùng em”
Hẹn hò? Anh Trạch?
Mà từ từ, cái gì hẹn hò? Còn nữa, sao anh biết cô làm gì, đi cùng ai.
Từ đâu một cơn giận bùng lên. Quá đáng, anh vậy mà lại…
“Anh theo dõi em?”
“Chỉ là vô tình”
Thiếu Minh nói rất dứt khoát. Sự thật là như vậy mà, anh chỉ vô tình đi ngang qua. Ai biết lại thấy được thân ảnh quen thuộc, còn đang cười nói với người đàn ông khác, đỉnh điểm là khi tên đó nắm lấy tay cô anh đã không do dự mà gọi điện.
Đáng tin không? Nhìn biểu hiện của anh không giống nói dối. Nhưng mà…
“Vậy thì sao chứ? Đó là chuyện của em. Anh lấy quyền gì mà quyết? Còn nữa, sao anh chỉ nhìn bề ngoài mà khẳng định em hẹn hò hay gì.. á”
Trong khi cô còn thao thao bất tuyệt, một cơn đau ở eo làm cô phải hét lên. Mà đầu sỏ gây ra chính là người đang dán sát vào cô.
Thiếu Minh chỉ nghe đến câu “anh lấy quyền gì mà quyết” thì mọi lí trí dường như đã mất sạch. Tay không tự chủ siết lấy eo cô.
Đáng chết, người phụ nữ này vậy mà lại rũ bỏ hết quan hệ của họ.
“Quyền gì à? Anh sẽ cho em biết anh có quyền gì?”
Vừa dứt lời, Phỉ Nhược đã bị anh đặt lên ghế, cường hãn mà nâng hai chân cô lên tách ra. Hai chân bị đưa lên cao, làn váy theo đó tuột xuống hông, đệ lộ nội y mê người.
Gì, gì vậy chứ?
Phỉ Nhược chấn kinh, hai chân vùng vẫy muốn hạ xuống, bất quá sức lực anh quá tốt, phụ nữ yếu đuối như cô sao có thể đấu lại.
Cô rõ ràng là người chịu thiệt thòi mà, sao anh cứ như đang trừng phạt người có lỗi vậy chứ. Bất công, quá bất công.
Phỉ Nhược chỉ dám gào thét trong lòng. Bây giờ cô mà mạnh miệng thì hậu quả không nhận nổi.
“Minh à, có gì từ từ nói, anh bỏ chân em xuống đi”
“Hửm?”
Thiếu Minh nhướng mày nhìn cô, dường như rất hài lòng về biểu hiện này.
Anh hơi đặt chân cô xuống, cố định trên hai bên tay dựa của ghế. Ép cả cơ thể xuống, giọng nói trầm trầm vang lên.
“Em nói anh không có quyền. Vậy bây giờ anh có nên khắc cái quyền đó lên cơ thể em không?”
“Á”
Phỉ Nhược chưa kịp tiêu hóa câu nói của anh, một cơn tê dại từ cổ liền truyền tới.
Thiếu Minh gặm lấy cổ cô, răng môi siết chặt, đến khi buông ra liền hiện lên một vết đỏ ửng, còn lấm chấm cả tia máu.
“Bây giờ thì biết anh có quyền hay không rồi chứ”
“Hừ”
Phỉ Nhược lạnh mặt, quay qua một bên không thèm nhìn anh.
Cô là đang tức giận, nếu anh còn quá đáng nữa, cô chắc chắn…
“Ah, anh…”
“Dám trưng ra bộ mặt này với anh”
Thiếu Minh thấy cô gằm mặt mà lơ mình, một ngón tay càn rỡ đặt tại hoa huyệt của cô, cách một lớp nội y nhẹ nhàng xoa tròn.
Cơ thể này, nhạy cảm quá rồi. Huhu, sao cô lại thấy hưng phấn chứ?
Phỉ Nhược thật muốn tìm một cái lỗ chui xuống. Quá mất mặt, quá nhục nhã. Vừa bị ăn hϊếp, còn bị trêu đùa.
“Anh quá đáng, không nói lí lẽ”
“Hửm?”
Ngón tay của anh đang xoa nắn bên ngoài ngay lập tức luồn vào trong, không tiếng báo động liền đâm vào. Dường như muốn cảnh cáo “em thử nói tiếp đi, xem ông đây có làm em đến chết không”.
“Ah.. anh.. ưm”
Phỉ Nhược không dám nói tiếp, một phần là sợ anh thật sự sẽ làm cô tại đây, một phần cũng vì lời thoát ra không trọn vẹn, chỉ toàn tiếng rêи ɾỉ.
Uất nghẹn mà không dám nói, cả gương mặt mếu máo đến đáng thương. Thiếu Minh được nước lại càng muốn lấn tới, ngón tay mạnh mẽ mà luật động trong cô.
“Từ nay không được qua lại với tên kia nữa”
“Không được”
“Em thử nói lại lần nữa”
Câu nói của cô thật sự chọc giận anh, ngay tại điểm nhạy cảm của cô, anh không thương tiết mà đè mạnh lên đó.
Ngay lập tức lớn não cô “ầm” một tiếng. Một cơn tên rần từ bên dưới lan khắp cơ thể, hoa huyệt co lại, hút chặt lấy tay anh.
“Huhu, không được mà”
Chính cô cũng không rõ “không được” ở đây là gì. Là không thể cắt đứt với Đàm Trạch, hay là không thể đón nhận thêm sự dày vò nào từ anh nữa.
Điểm nhạy cảm ngay trong hoa huyệt bị anh cưỡng chế mà đè lên, nó là sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ vô tận, vừa sung sướиɠ lại không thể tiếp nhận. Tất cả dồn ép làm cô chỉ biết nức nở cầu xin.
Hết chap 49.

Bình luận (0)

Để lại bình luận