Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Phản Bội
Tố An đã tìm hiểu. Cô ta biết Dương Hạ Vũ đang nằm ở bệnh viện nào. Lòng cô ta như lửa đốt. Đây là cơ hội trời cho! Người hùng của cô ta đang bị thương, yếu đuối, cần được che chở. Và cô ta, Tố An, sẽ là thiên thần cứu rỗi của hắn.
Cô ta xông vào bệnh viện, bỏ qua mọi ánh mắt ngạc nhiên. Cô ta tìm đúng phòng.
Và cô ta thấy hắn.
Dương Hạ Vũ đang ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn đẹp trai đến nao lòng. Hắn cô đơn. Hắn đang đợi cô.
“Vũ! Anh Hạ Vũ!”
Hắn giật mình quay lại, cau mày khi thấy cô. “Tố An? Sao em…?”
Tố An không để hắn nói hết câu. Cô ta lao tới, bất chấp vết thương trên tay hắn, ôm chầm lấy hắn. “Em lo cho anh quá! Em nghe nói anh bị thương… Em…”
Và cô ta hôn hắn.
Một nụ hôn sâu, ướt át, đầy chiếm hữu. Cô ta đưa lưỡi mình vào khoang miệng hắn, cố gắng khơi gợi, mơn trớn. Cô ta muốn hắn. Cô ta phải có hắn.
Dương Hạ Vũ sững sờ trong giây lát, rồi cơn thịnh nộ bùng lên. Hắn dùng hết sức đẩy cô ta ra.
“Cút!”
Tố An ngã sõng soài xuống sàn, bàng hoàng. “Anh… anh nói gì?”
“Tôi nói cô cút!” Hắn gầm lên. “Tôi không phải món đồ để cô muốn là…”
“Dương Hạ Vũ?”
Giọng nói lạnh lùng của Thiên Tuyết vang lên ngay cửa.
Cảnh tượng thật hoàn hảo. Hắn, áo phanh ngực, ngồi trên giường. Tố An, váy áo xộc xệch, nước mắt lưng tròng, ngồi dưới sàn.
Bị bắt gian tại trận.
Hạ Vũ hoảng hốt. “Tuyết… không phải như em nghĩ đâu! Cô ta…”
Tố An cũng nhận ra. Cô ta nhìn Thiên Tuyết, từ trên xuống dưới. Gầy gò, xanh xao, mặc bộ đồ bệnh nhân cũ kỹ. Đây là… tình địch của cô ta?
“Cô là ai?” Tố An đứng dậy, giọng đầy khiêu khích.
Thiên Tuyết không nhìn Tố An. Ánh mắt cô xuyên thẳng qua cô ta, ghim chặt vào Dương Hạ Vũ.
Cô không ghen. Cô không tức giận.
Cô chỉ cười. Một nụ cười lạnh lẽo, xa lạ.
“Tôi là người đi nhầm phòng.” Cô nói, giọng đều đều. “Xin lỗi đã làm phiền hai vị ‘vui vẻ’.”
Cô quay người, dứt khoát rời đi.
“KHÔNG! THIÊN TUYẾT! ĐỨNG LẠI!”
Hạ Vũ hoảng loạn thực sự. Hắn nhảy khỏi giường, bất chấp vết thương ở tay, đuổi theo cô. Hắn tóm được cô ở hành lang.
“Nghe anh giải thích! Mọi chuyện không phải…”
“Giải thích?” Cô quay lại, ánh mắt cô giờ đây phẳng lặng như mặt hồ chết. “Anh định giải thích cái gì? Giải thích đây là con đĩ thứ ba, thứ tư, hay thứ mười mà anh ‘vui vẻ’ trong khi tôi nằm viện? Hay giải thích đây là tình yêu mới của anh?”
“Không! Anh không…”
“Dương Hạ Vũ,” cô ngắt lời hắn, giọng cô mệt mỏi đến cùng cực. “Anh không cần phải diễn nữa. Tôi quen rồi.”
Câu nói “tôi quen rồi” còn đau hơn ngàn vạn cái tát. Nó có nghĩa là hắn không còn khả năng làm cô tổn thương nữa. Nó có nghĩa là cô đã chấp nhận hắn là một thằng khốn.
Nó có nghĩa là… cô không còn yêu hắn nữa.
“Không… Em không được quen!” Hắn hét lên, sự sợ hãi lần đầu tiên hiện rõ trong mắt hắn. “Em phải ghen! Em phải đánh anh! Em phải chửi anh! Chứ không phải cái thái độ đó!”
“Tôi mệt rồi.” Cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra. “Tôi về phòng thăm con tôi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận