Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh có thể tùy ý dùng giọng điệu đó để bình phẩm về chồng cô, nhưng với cô, đó là gia đình, là người cô đã thề nguyền gắn bó. Cho dù hiện tại sắp ly hôn, nghe anh mỉa mai bằng giọng khinh miệt như vậy, cô vẫn cảm thấy rất khó chịu. Đàm Trinh Tịnh tức giận giơ tay tát anh một cái. “Chát” một tiếng vang lên. Lòng bàn tay rơi xuống mặt người đàn ông, nơi đó lập tức đỏ ửng một mảng.
Vẻ mặt Nhiếp Tu Tề đông cứng lại, sự lạnh lẽo chưa từng thấy hiện lên trong mắt anh khiến người ta phải run rẩy. Anh nắm lấy cổ tay cô rồi mạnh mẽ kéo vào một góc tối. “Anh làm cái quái gì vậy, buông tôi ra!” Đàm Trinh Tịnh sợ hãi, ra sức vùng vẫy, không quan tâm liệu có ai chú ý hay không, cô hét lên đồng thời đẩy tay anh ra.
Rầm. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng. Đây là một phòng trong khách sạn, toàn thân Đàm Trinh Tịnh run lên. Cô vùng vẫy liên tục suốt quãng đường bị anh lôi đi, nhân viên lễ tân làm như không thấy, kính cẩn đưa thẻ phòng cho anh. Đèn trong phòng đột nhiên bật sáng trên đỉnh đầu, sau đó cô nghe tiếng người đàn ông phía sau cởi khóa thắt lưng. Cà vạt bị ném lên sofa. Thắt lưng rơi xuống đất, mặt khóa kim loại va vào sàn gỗ cứng phát ra tiếng lạch cạch.
Nhiếp Tu Tề cầm cổ tay cô kéo lại, cắn mạnh vào cổ cô. Cơn đau nhói lập tức truyền từ da thịt lên não, đồng tử Đàm Trinh Tịnh thoáng chốc trống rỗng, cơn đau khiến người ta nghẹt thở hơn cả khoái cảm. Chiếc túi xách rơi xuống đất, phát ra tiếng “bịch”. Không thể trốn thoát. Luồng hơi nóng bỏng đang lan tỏa. Bức tường lạnh lẽo áp sát vào lưng cô.
Chiếc váy dệt kim cô mặc đã bị anh đẩy lên đến eo từ lúc vào phòng, quần lót thì bị vén sang một bên. Chưa kịp cởi ra, anh đã thúc hông tiến thẳng vào. Hoa huyệt khô khốc bị cây gậy thịt thô to và nóng bỏng như vậy xâm nhập, cơn đau rát ập tới, hai hàng nước mắt lăn dài trên má cô. Tiếng thở hổn hển của người đàn ông vang lên bên tai. “Trinh Tịnh… Cho anh…” Âm thanh anh phát ra nghẹn lại.
Cô có cảm giác như mình đang rơi xuống một mặt hồ tĩnh lặng, rơi mãi không chạm đáy. Còn giọng nói của anh là tiếng hát yếu ớt vọng xuống từ mặt nước. Tựa như nàng tiên cá trong thần thoại, quyến rũ các thủy thủ bằng tiếng hát mê hoặc. “Em ghét anh đến thế sao? Nhưng anh có thể cảm nhận được, em đang rất thoải mái.”. “Tên đàn ông đó không đáng tin… cậu ta có điểm gì tốt? Ngay cả việc vợ mình thích tư thế nào cậu ta cũng không biết.”. Giọng nói anh trở nên chua chát, khi nhắc đến người chồng hợp pháp của cô, anh thúc mạnh vào trong một cái.
Vòng eo dần trở nên mềm nhũn. Huyệt nhỏ nóng bỏng bắt đầu ẩm ướt. Động tác ra vào của anh theo đó mượt mà hơn, tiếng nước nhóp nhép phát ra ngày càng lớn, không thể làm ngơ. Cảm nhận được cô đã thích ứng, Nhiếp Tu Tề vội vã nâng mặt cô lên hôn. Động tác đưa đẩy dưới thân càng thêm mạnh mẽ. “Trinh Tịnh…” Nụ hôn qua đi, anh kề trán lên trán cô thì thầm: “Đừng từ chối anh.”.
Đàm Trinh Tịnh nhắm mắt lại, mặc cho anh tiến vào ngày càng sâu, mãi đến khi dương vật chạm đến nơi sâu nhất, thúc vào cái miệng nhỏ bí ẩn. Nước mắt cô lại trào ra, nhưng lần này là vì không thể chịu nổi động tác cắm rút của anh. Móng tay sắc nhọn của cô cào lên lưng người đàn ông, tạo ra vài vết máu. “Nhẹ một chút, xin anh…” Cô khó chịu cắn môi, phần eo yếu ớt cong lên, cố gắng tránh né chuyển động của anh.
Nên đổi chỗ rồi. Nhiếp Tu Tề bế cô lên đi vào bên trong. Thân thể anh nóng như lửa, bao phủ lấy cô. Cả hai ngã xuống chiếc giường lớn, tấm nệm mềm mại còn khiến họ nảy lên hai cái. Đàm Trinh Tịnh quay người định bỏ chạy nhưng bị anh túm lấy cổ chân kéo lại. Dương vật màu đỏ tím bật ra khỏi quần lót, gần như dựng đứng, gật gù về phía người phụ nữ, từ khe hở trên đỉnh rỉ ra chút dịch lỏng trong suốt.
Anh không nhiều lời, vẻ mặt nghiêm nghị cởi bỏ quần áo, sau đó đè cô xuống lột sạch đồ của cô. Một lúc sau, hai người trần trụi đối mặt nhau. Anh có vóc dáng rất chuẩn, khi hạ người xuống, phần bụng màu đồng rắn chắc lập tức áp lên người cô, cơ bắp săn chắc, dẻo dai. Theo động tác thúc vào trong, nhiệt độ nóng bỏng từ cơ bắp cũng truyền đến cô qua làn da. “Ưm… ha…aaa …” Không rõ là tiếng rên của ai. Đôi chân thon thả bị anh tách ra, tạo thành tư thế sẵn sàng đón nhận, anh nâng mông cô lên rồi thúc vào. Dương vật to dài tiến vào bên trong từng chút một, gương mặt Đàm Trinh Tịnh đẫm nước mắt, cô vừa thở dốc vừa mắng anh: “Anh tệ lắm! Sao lại đeo bám phụ nữ có chồng mãi thế, sao anh lại tệ như vậy… Hu hu hu …”

Bình luận (0)

Để lại bình luận