Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bách Hành Chi cẩn thận từng li từng tí xốc chăn lên.

Wow!!!

Tức khắc trong đôi mắt xinh đẹp sáng ngời lấp lánh, ngập tràn kinh hỉ!

Một bé mèo nhỏ với bộ lông nâu vàng đang vùi trong nệm ngủ say sưa, bụng nhỏ nhấp nhô nhịp nhàng, lỗ tai bé xíu thỉnh thoảng khẽ run.

Đây là bất ngờ mà Hạ tiên sinh dành cho mình sao!!! Vui quá trời quá đất!!!

Bách Hành Chi ngồi xổm bên mép giường chăm chú nhìn bé mèo sữa, niềm yêu thích đong đầy nơi đáy mắt, mèo con dường như không chống lại được tầm mắt nóng bỏng như vậy, chậm rãi mở to mắt, con ngươi xanh lục trong veo viết to hai chữ —— CHOÁNG VÁNG.

Đệch, bé thỏ cưng nhà mình sao bự dữ vậy nè?!

Hạ Thần Diệp bị choáng váng đến lúng ta lúng túng, hắn loạng choạng đứng lên, sa sầm mặt mày khi phát hiện chân mình biến thành nhúm lông xù, cả người đều toàn lông là lông, hắn trừng lớn hai mắt, nguyên bản là một mãnh nam 1m9 đột nhiên biến thành động vật nhỏ xíu, toàn bộ thế giới bỗng chốc sụp đổ theo!

Bách Hành Chi chỉ nhìn thấy bé mèo run rẩy đứng lên, dáo dác nhìn khắp nơi, hai chân sau hình như đứng không vững té ngồi xuống đệm, dáng vẻ như thể nhân sinh không còn gì luyến tiếc.

Nhóc mèo này cứ như con người ấy. Bách Hành Chi thích thú cười thành tiếng, vươn ngón trỏ, nhẹ nhàng chọc vào mặt mèo con.

“Mèo con, sao cưng lại xuất hiện ở đây,” Giọng cậu bình thường vốn đã mềm nhẹ mà lúc này lại càng thêm dịu dàng ngọt ngào muốn tan chảy, “Sao cưng lại xuất hiện ở đây, mẹ cưng đâu?”

Hạ – nhân sinh không còn gì luyến tiếc – Thần Diệp ngậm lấy ngón tay Bách Hành Chi, mắt mèo lục sắc ẩn chứa sự tuyệt vọng, làm cậu nhìn thấy muốn tan nát cõi lòng.

“Nhóc con, cho anh ôm em một cái có được không?” Bách Hành Chi nhẹ nhàng luồn ngón tay vuốt ve phần thịt mềm sau cổ, Hạ Thần Diệp theo bản năng loài mèo phát ra tiếng rừ rừ đầy thỏa mãn, sau đó đột nhiên sực tỉnh!

Hạ Thần Diệp hắn là ai cơ chứ! Làm sao có thể bị bản năng động vật chi phối!

Cơ mà được bà xã nhà mình ôm vào lòng hắn vẫn thực nguyện ý, Hạ Thần Diệp ngoan ngoãn chui vào lòng bàn tay cậu, hưởng thụ các ngón tay linh hoạt chơi đùa, còn được chóp mũi của vợ yêu thân mật cọ cọ.

God, mình yêu cái thân thể này quá đi mất! Hạ Thần Diệp suиɠ sướиɠ lăn qua lăn lại, Bách Hành Chi hít mèo, mà mèo cũng hít Bách Hành Chi. (Tác giả bày tỏ muốn cười ẻ khúc này) =))))))))))))))

Nghịch nhau mội hồi, Bách Hành Chi lại bắt đầu sầu muộn không biết ông xã nhà mình đang ở phương nào, tìm hết phòng một lượt phát hiện quần áo vẫn còn, ngay cả di động, ví tiền, văn kiện, chìa khóa xe, một cái cũng không mang theo.

Theo lý thuyết, Hạ tiên sinh ra cửa là sẽ không đem mấy thứ này rơi xuống nha. Bách Hành chi buồn bực nơi nơi du tẩu, vừa quay đầu lại, xốc lên trong chăn mặt lộ vẻ ra một góc màu xám.

Bình thường Hạ tiên sinh ra ngoài sẽ luôn đem theo mấy thứ này nha. Bách Hành Chi buồn bực đi qua đi lại, vừa quay đầu lại, phát hiện nơi góc chăn xốc lên lòi ra một mảnh màu xám.

Kéo ra —— đây là cái qυầи ɭóŧ cỡ đại Hạ Thần Diệp mặc ngủ tối qua mà.

Ngay cả qυầи ɭóŧ cũng để lại! Bách Hành Chi nghĩ trước nghĩ sau, đồ đạc vẫn ở đây, mà người thì đâu mất dạng, chỉ còn lại……..

Nụ cười của Bách Hành Chi ngày càng rực rỡ, Hạ Thần Diệp nằm trong lòng bàn tay cậu nhìn say đắm, bà xã nhà mình quả nhiên là đẹp nhất, siêu cấp mỹ nam, đôi mắt như thể chứa đựng toàn bộ vì sao trong vũ trụ.

Hạ Thần Diệp đang âm thầm trồng cây si, Bách Hành Chi chợt nâng hắn đặt ngang tầm mắt cậu, cười đến lóa mắt hỏi mèo cưng trong tay: “Nhóc là Hạ tiên sinh phải không?”

Mèo con vô cùng không vui, là ông xã chứ, gì mà Hạ tiên sinh!

Mèo con meo meo kháng nghị, Bách Hành Chi nghe không hiểu, tâm trạng mất mát, “Anh đúng là điên rồi, làm sao nhóc có thể là Hạ tiên sinh chứ…..”

Cmn, Hạ Thần Diệp sốt ruột, nhảy ra khỏi lòng bàn tay cậu, phóng đến Ipad đặt trên tủ đầu giường, móng vuốt nhỏ ấn nút mở khóa.

…… Cút mẹ mày đi mở khóa vân tay!

Hạ Thần Diệp quay đầu lại meo meo gọi Bách Hành Chi, trong lòng cậu lại dấy lên một chút hy vọng, bé mèo đang kêu cậu mở khóa đúng không?

Cậu ấn nhẹ đầu ngón tay xuống, màn hình mở khóa, bé mèo cẩn thận nhấp vào ứng dụng “Note”, sau đó động tác như bắt sâu, từ bàn phím 26 chữ cái gõ ra một loạt chữ.

Tôi, là, Hạ,, tiên, sinh, của, em.

Bách Hành Chi vừa thấy lập tức cười không dứt, “Là Hạ tiên sinh thật này ha ha ha ha ha ha!”

Mắt mèo hiện rõ sự không vui, hắn lại cạch cạch cạch gõ ra một loạt chữ.

Không được cười!

“Được được,” Bách Hành Chi lau nước mắt, “Em không cười em không cười.”

Mèo con cực kì cực kì không vui, đặt mông ngồn lên bàn phím, giao diện ghi chú lại hiện lên mấy con chữ nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận