Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Yêu Đương Trong Phòng Tắm

Cô lẩm bẩm: “Bộ váy này đắt lắm đó…”

Cừ Chiêu kết thúc công cuộc tìm kiếm khóa kéo, kéo tuột xuống, giọng điệu giàu có hào phóng: “Anh sẽ mua cho em bộ khác.” Hắn cởi cúc áo sơ mi, Tuế Hòa nhìn hắn không chớp mắt. Cằm, yết hầu, xương quai xanh… không chỗ nào không tinh xảo hoàn mỹ.

Tuế Hòa túm chặt lấy tà váy lụa, đột nhiên nảy sinh ý định bỏ chạy.

Eo vẫn còn đau nhức.

Cừ Chiêu như thể nhìn thấu tâm tư của cô, động tác trên tay dừng lại, hắn tiến sát lại gần cô, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau. Hắn nhẹ nhàng nói: “Dám chạy, làm chết em.”

Tuế Hòa rụt cổ lại. Tối nay Cừ Chiêu có chút là lạ. Khiến cô hưng phấn đến mức muốn nhảy dựng lên. Càng như vậy, cô càng phải khiêu chiến.

Tuế Hòa vừa mới thay đổi hướng mũi chân, Cừ Chiêu liền thuận tay duỗi cánh tay dài ôm chặt lấy eo cô.

Không ngoan ngoãn một chút nào.

Hắn giữ chặt cằm cô, bóp hai má cô lại dúm dó một chỗ, “Cố ý phải không?”

Tim Tuế Hòa đập nhanh hơn, đôi con ngươi như chứa đầy những hạt mưa li ti, trong veo tựa dải ngân hà đang chuyển động. Cô chăm chú nhìn Cừ Chiêu, không chút do dự nhón chân lên, cũng không sợ Cừ Chiêu đang véo mặt mình đau, hôn lên môi hắn một cái, “Đúng là cố ý đó.”

Chuyện xảy ra sau đó là điều không thể ngăn cản.

Cừ Chiêu hôn Tuế Hòa ngấu nghiến, dường như muốn nuốt chửng cô vào trong bụng. Hắn mút lấy đầu lưỡi cô, cuốn đi cả nước bọt ngọt ngào. Tay hắn vẫn không ngừng sờ soạng khắp nơi trên người cô. Bàn tay sờ đến vòng eo thon thả, đây là chỗ cực kỳ nhạy cảm của Tuế Hòa. Cô bị ngứa ngáy lùi về phía sau, vô tình đè xuống tay cầm van nước của vòi hoa sen. “Phụt” một tiếng, nước phun ra, trong nháy mắt làm ướt sũng cả hai người.

Dòng nước mới chảy ra còn lành lạnh, Tuế Hòa run lên, cô ôm chặt lấy Cừ Chiêu, hai chân câu lấy hông hắn, trong cơ thể bỗng nhiên cảm thấy trống rỗng lạ thường.

Những giọt nước bắn tung tóe lên khe ngực, từ đó lan sang những nơi khác làm ướt đẫm lớp lụa mỏng manh. Đường cong cơ thể ẩn hiện, làn da trắng nõn mềm mại, dường như thật sự đang phát sáng. Quả là một cơ thể ẩm ướt đầy dụ hoặc, càng làm tăng thêm thú tính của con người hơn cả khi trần trụi hoàn toàn.

Cừ Chiêu nhìn mà đỏ cả mắt. Phần hông dưới căng cứng dựng thẳng đâm vào giữa hai chân cô. Hắn vùi đầu vào hõm vai cô mà hôn, tiếng mút vang lên rõ ràng, hòa lẫn trong tiếng nước chảy tí tách, kiều diễm lan tràn.

Tuế Hòa thoải mái rên rỉ, ngửa mặt lên trời. Dòng nước ấm áp dần dần đập xuống mặt cô, đôi mắt sắp không mở ra được nữa, cô dứt khoát nhắm nghiền mắt lại, nhưng điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô. Cô há miệng thở dốc, nước chui cả vào yết hầu, suýt nữa thì bị sặc. “Cừ Chiêu… Ngứa quá.”

Cừ Chiêu dồn hai bầu ngực căng tròn của Tuế Hòa lại gần nhau, dùng sức bóp nặn, tựa hồ như muốn bóp nát mới chịu bỏ qua. Quần áo nhăn nhúm lại, đầu vú bị kích thích cương cứng, hắn liền ngậm lấy, cắn nhẹ hết lần này đến lần khác.

“A! Đau!” Thật ra cảm giác đau không nhiều bằng ngứa.

Chiếc áo sơ mi trên người đã quá nặng trĩu. Cừ Chiêu tùy tiện cởi phăng nó ra, vén tà váy của Tuế Hòa lên cao, xé toạc chiếc quần lót chữ Đinh mỏng manh mặc như không mặc. Hắn dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên hoa huyt ướt át, nhắm ngay khe thịt đang mấp máy, cắm thẳng về phía trước. Côn tht lập tức tiến vào khu rừng hoa đào bí ẩn.

“Ách…” Phía sau khe mông bị ma sát đến đau rát. Tuế Hòa không thể tập trung lực chú ý vào phía trước nữa, cô đã bị Cừ Chiêu kéo xuống vực thẳm của dục vọng rồi.

Một bên ngực ẩn sau lớp lụa mỏng, một bên ngực phơi bày trần trụi. Nãi tiêm hồng diễm dựng thẳng đứng, bị mút đến sưng đỏ, liếc mắt nhìn qua tựa như ly sữa lắc vị dâu tây ngọt ngào.

Chỗ giao hợp bởi vì sự ra vào quá mạnh mẽ mà dồn lại một ít bọt trắng. Cặp trứng dái rũ xuống, nặng trĩu đập lên cặp môi âm hộ, đập với tần suất lớn, tạo ra những kích thích liên hồi.

“Cừ Chiêu… Cừ Chiêu…” Tuế Hòa cũng không biết tại sao mình lại muốn gọi tên Cừ Chiêu như vậy, bây giờ trong đầu cô chỉ còn lại một mình hắn mà thôi.

Cừ Chiêu chính là liều thuốc độc. Lý trí mách bảo cô không thể nếm thử, nhưng cô lại cố tình muốn uống cạn ly thuốc độc ấy. Trước đó còn tự nhủ trong lòng rằng không nên chạm vào ly nước, nhưng cuối cùng cô vẫn uống sạch nó.

Chưa bao giờ tỉnh táo như thời khắc này.

Tuế Hòa đã biết được ý nghĩa của việc mình trọng sinh. Vận mệnh để cô gặp được Cừ Chiêu… không phải là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau, mà là cả đời này đều phải dây dưa quấn quýt lấy nhau.

Giống như hiện tại. Dương vt thô to mạnh mẽ đang thao lấy nộn huyệt của cô, thao cho hai bên cánh hoa lật ngược ra ngoài, dm thủy trào ra còn nhiều hơn cả tiếng rên rỉ.

Cơ thể làm thế nào cũng không thể thỏa mãn được dục vọng a.

Bắp đùi Tuế Hòa run rẩy dữ dội. Chiếc váy lụa vắt ngang hông rơi xuống, che khuất đi chỗ giao hợp. Có hai mảnh lụa mỏng theo côn tht chui cả vào trong âm huyệt, vô cùng có cảm giác tồn tại mà ma sát lấy vách tường non nớt.

Tuế Hòa thét lên một tiếng chói tai rồi đạt đến cao trào. Năm ngón tay cô mở rộng ra rồi trượt lên trên, năm vết cào mới tinh làm nổi bật bờ lưng căng bóng. Dòng nước phun trào ra, Cừ Chiêu kêu lên một tiếng trầm đục, như có dòng điện chạy qua người, sảng khoái cực độ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận