Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ăn như thế này vẫn không vô sao? Hả? Nếu em không muốn ăn thì tôi sẽ thao em, em liền có sức lực, tại sao đồ vật tôi cho em ăn không chạm được đến dạ dày, ăn dương vật cũng như ăn cơm, đó chính là do em tự chọn”

Cô có quyền gì mà nói? Cơm và dương vật đã ở trong thân thể cô.

Triển Lâu tức giận khi cô không chịu ăn bất cứ cái gì, hắn ép vào cô cũng nôn ra, hắn cũng không tin hôm nay bát cơm không tiến vào được dạ dày cô!!

“Ăn cho tôi! Tôi nói, ăn đi, nuốt vào!”

Hắn dùng tay nắm lấy cơm rơi trên giường, lòng bàn tay bịt miệng cô rồi thọc vào. Cổ họng cô vừa nuốt vào, âm đạo liền kẹp hắn, mặc dù đút cơm cũng không quên thao cô, thức ăn vào mới đi vào cơ thể bị xóc nảy chảy vào thực quản, đã bị ứng kích nôn mửa hết ra.

Cô nôn mửa khắp miệng, tay hắn cũng không ngoại lệ. Những hạt cơm dính đầy giữa các khe hở ngón tay, có rất nhiều đồ ăn chưa ăn dính trên cổ áo ngủ trước ngực cô. Cả người cô giống như vừa được nhặt ra khỏi đống rác.

Đôi mắt khô khốc nhìn chằm chằm, xanh xao, thiếu sức sống, hai tay buông thõng trên giường, quỳ xuống.

Trạm Lâu thẹn quá hóa giận nắm lấy mông cô và đẩy vào. Dương vật của hắn ngày càng dài ra mạnh mẽ đâm vào.

Chỉ nghe thấy tiếng nôn mửa, không nôn ra cơm trắng mà là nôn ra máu.

Thân thể gầy yếu của cô thật sự làm Trạm Lâu sợ hãi , hắn không muốn đùa chết cô, một chút đều không.

Đây là vô số lần cô không đếm được khi bị Trạm Lâu đánh thành như vậy.

Không phải vô cớ mà Tỉnh Mịch Hà run rẩy khi nhìn thấy hắn, cơ thể của cô bị chính tay hắn phá hủy, hắn còn vẫn như cũ tàn bạo đoạt lấy cô.

Xong việc Trạm Lâu tỏ ra kinh hãi:

“Ai bắt em không chịu ăn cơm? Nếu em chịu ăn cơm thì tôi đã không làm vậy với em rồi ”

Hắn luôn thích đổ hết tội lỗi lên đầu cô, đánh cô là bởi vì không yêu hắn, thao cô là bởi vì cô không ăn cơm.

Cổ họng và dạ dày của Tỉnh Mịch Hà đau khi cô nuốt. Hắn không bao giờ nghĩ ra thống khổ này là do ai đem lại cho cô. Dù cô không nuốt được cơm cũng bị ép buộc phải nhai.

Máy bay trở về Mỹ đi nhanh hơn dự kiến. Khi hắn chuẩn bị rời đi, Trình Huy đã tặng hắn một món quà là lọ thuốc hình dạng hồ lô nhỏ hơn lòng bàn tay, lắc lắc thì cảm giác trong đó không có thứ gì.

“Tôi đã nghe nói về vết thương của vợ ngài. Những loại thuốc này có thể sẽ giúp ích được cho cô ấy. Trạm tiên sinh đợi lên máy bay rồi xem”

Trạm Lâu hời hợt cầm lấy, sau khi rời đi cầm thì ném bình thuốc cho Lôi Hành.

“Kiểm tra xem.”

Nếu thứ này là một quả bom mini phát nổ khi mở ra thì cả chiếc xe bây giờ sẽ nổ tung.

Lôi Hành đỗ xe bên đường, xuống xe chạy một quãng xa, nhìn chằm chằm vào lọ hồ lô.

Không bao lâu, Lôi Hành liền đã trở lại, ngồi vào xe lại đưa lọ thuốc cho hắn.

“Là heroin.”

“Heroin?”

Trình Huy tại sao lại đưa cho hắn lọ thuốc chứa ma túy?

Trạm Lâu cúi đầu nhìn người phụ nữ nằm trên đùi mình, chỉ có một khuôn mặt lộ ra để hô hấp , phần còn lại được quấn chặt trong chăn.

Hắn chợt nghĩ đến ý đồ xảo trá, những thứ này lây nhiễm chỉ khiến cô chết nhanh hơn.

Trạm Lâu đè nén suy nghĩ của mình, hắn không muốn làm đến bước này, càng hy vọng Tỉnh Mịch Hách đừng khiến hắn nóng nảy, ngay cả bản thân hắn cho dù có ngại ngùng hắn vẫn sẽ làm điều tàn nhẫn với cô.

Sau khi trở về Mĩ, hắn ưu tiên việc điều trị cho cô. Hắn đã đi vắng ba tháng qua, tổ chức đã mất đầu và để lại cho hắn một núi việc phải giải quyết, trái lại hắn căn bản không vội vàng mà giao những thứ này cho Lôi Hành.

Tiếng thét chói tai vang lên không ngớt từ quán bar, tiếng súng từ dưới đất vọng ra, không đến mức làm phạm vi trăm km đều nghe thấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận