Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phong Nghị tới kiểm tra phòng, quan sát tình trạng của cô, cô vừa mới tỉnh dậy, hai mắt mang theo mông lung khát cầu nhìn anh.

Nhìn đến khóe miệng cô, lại quay qua nói với người đàn ông ngồi bên cạnh,

“Anh Giang, anh nên nhẹ nhàng với cô ấy một chút, khóe miệng không thể khép lại, lâu lâu lại bị xé rách thì vết thương sẽ càng thêm khó lành.”

Giang Dã Sâm ngước mắt trừng lên,

“Cậu là bác sĩ thì nên làm tốt công việc của mình. Không cần dạy bảo tôi.”

Phong Nghị cười đáp:

“Đương nhiên, dù sao tôi cũng không có nhiều quyền lực như vậy để có thể quản được anh.”

Tả Đồng lặng lẽ vươn tay ra khỏi chăn bông, muốn túm lấy góc quần áo của anh, nhưng lại bị Phong Nghị né tránh, nhìn thoáng qua ánh mắt cầu cứu của cô, mỉm cười lịch sự.

Anh vừa đi ra phòng bệnh, Lý Vân tiến vào, cúi người nói nhỏ vào tai Giang Dã Sâm.

“Tên trùm ma túy đó lá gan lớn như vậy sao?” Hắn phát ra một tiếng cười khinh thường.

Lý Vân không tránh được lo lắng,

“Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Giang Dã Sâm chống tay vịn đứng dậy.

“Tôi sẽ đích thân gặp hắn, xem hắn lấy lô hàng trong tay ta như thế nào. ”

Tả Đồng bị hắn dùng sức bóp cằm, hô hấp khó tránh khỏi run rẩy, khóe miệng sưng đỏ còn có vết máu nhàn nhạt.

“Ngoan ngoãn ở lại đây cho tôi. Dù tôi không ở đây, thì bên ngoài cũng có rất nhiều người theo dõi. Trong phòng bệnh còn có camera giám sát, hiểu không?”

Hắn khơi mào, khóe miệng cố ý nhếch lên, mà không lộ rõ vẻ tươi cười, sâu trong mắt tăm tối ba quãng.

Tả Đồng nắm chặt khăn trải giường,

“Hiểu rồi… Chủ nhân.”

Hắn đi rồi, cô cũng không dám có một tia nhúc nhích, cứ mỗi góc lại được bố trí một máy theo dõi, mỗi phút mỗi giây đều ghi lại hành động cử chỉ của cô.

Rốt cuộc cũng đợi được cơ hội này, Tả Đồng nhất định phải rời đi, Phong Nghị sẽ giúp cô, nhanh lên…

Sau khi quan sát Giang Dã Sâm rời đi, Phong Nghị cầm ống tiêm bước nhanh đến phòng bệnh. Giả vờ tiêm cho cô, anh cúi đầu nói khẽ:

“Chút nữa tôi sẽ cắt đứt giám sát trong phòng này, bên ngoài còn có rất nhiều người canh gác, tôi sẽ hộ tống cô lên tầng cao nhất, sau đó cô sẽ bò theo đường ống dẫn rồi tẩu thoát. ”

Tả Đồng bật khóc, liên tục cảm ơn,

“Không có anh thật sự tôi không biết phải làm sao. ”

Phong Nghị nhếch khóe miệng đẩy thuốc trong kim tiêm vào người cơ thể cô.

“Thật cũng không cần cảm tạ như vậy, chuyện nhỏ không tốn sức gì, vả lại tôi cũng là thương xót cô, bị người đàn ông kia ngược đãi như vậy trong thời gian dài, thật là vất vả.”

Không ai có thể biết cô đã trải qua nỗi đau nào, nhưng cảm giác cuối cùng bản thân sắp được giải thoát, lại làm cô kích động đến khóc thành tiếng.

Phong Nghị dễ như trở bàn tay đem cắt mạch điện, đảm bảo rằng nó sẽ không được bật lại, anh hỏi thăm tình hình ở hai hành lang và đã yêu cầu một số y tá ngăn tất cả đám vệ sĩ.

Lối vào thang bộ và thang máy đều có người gác, thang máy giữa cũng có giám sát, để an toàn thì tốt hơn hết nên đi cầu thang bộ.

“Chờ một chút, tôi đi lấy quần áo cho cô. Mặc quần áo y tá vào sẽ không làm họ nghi ngờ.”

“ Được…”

Tả Đồng vịn vào giường đứng dậy, đầu lại một trận choáng váng, cô phải há mồm thở dốc, rút ống truyền trên mu bàn tay mình, ngồi ở trên giường bệnh, loại cảm giác này trước sau tiêu tán không được, đầu hơi đau nhói.

Cô muốn hỏi rõ ràng chuyện gì đang xảy ra, liệu có phải do dị ứng với một loại thuốc nào đó hay không.

Lúc nhìn thấy có người bước vào cửa, cô còn tưởng là hắn.

“Phong Nghị, tôi khó chịu quá, anh cho tôi uống thuốc gì vậy? ”

Người đứng trước cửa chậm chạm không nói lời nào, chỉ thoáng nhìn thấy một đôi giày thể thao màu trắng.

Tả Đồng ngẩng đầu lên, một người đàn ông nhìn có vẻ quen thuộc nhưng rất lại xa lạ đứng ở cửa, tay cầm hoa hướng dương, mái tóc đen nhuộm thành màu vàng kim, với đôi khuyên tai phóng đại và nổi loạn, cùng bộ trang phục hip-hop nghịch ngợm, chậm rãi khơi mào sự quen thuộc về phía cô, mỉm cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận