Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi Thở Nồng Nàn Mùi Rượu
Tiếng phanh xe ken két ngoài đường làm Phó Nhàn Linh giật mình tỉnh giấc. Cô vẫn còn đang ngái ngủ, dựa đầu vào cửa kính xe, mơ màng nhìn ra ngoài. Thôi Hiểu đã đỗ xe lại ven đường.
“Tới rồi, bà nội của tôi ơi,” Giọng Thôi Hiểu lanh lảnh. “Cậu xuống đưa cún con nhà cậu về đi, tớ còn phải chạy show đây.”
Phó Nhàn Linh dụi mắt, “Sao lại dừng ở đây?”
“Thì cậu ta say sóng chứ sao,” Thôi Hiểu bĩu môi, chỉ ra ghế sau. “Mới đi có nửa đường đã nôn thốc nôn tháo. Tớ tấp vào đây mua cho chai nước rồi, cậu tự xử lý nốt đi.”
Phó Nhàn Linh quay lại. Vu Hướng Tây đang nhắm nghiền mắt, khuôn mặt trắng nõn giờ đỏ bừng như gấc chín. Hàng mi dài cong vút khẽ rung, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng, giờ đã mở bung hai cúc trên, lộ ra vòm ngực săn chắc khẽ phập phồng. Hơi thở cậu nồng nặc mùi rượu.
“Cậu… cậu ấy uống rượu à?” Phó Nhàn Linh ngạc nhiên.
“Không, chắc là say xe thôi,” Thôi Hiểu nhún vai. “Nhưng cái bộ dạng này, có khác gì say tình không? Thôi, tớ lượn đây, kịch hay để hai người tự diễn.” Cô nàng còn cố tình nháy mắt, “Cầm lấy hoa đi, cún con nhà người ta mất công tặng, đừng có mà vứt lung tung.”
Phó Nhàn Linh đỏ mặt, vội vàng ôm lấy ba bông hồng đỏ. Thôi Hiểu rồ ga phóng vút đi, để lại cô và chàng trai say mèm giữa con đường đêm vắng.
Cô thở dài, mở cửa sau lay cậu: “Vu Hướng Tây, dậy đi, tới nhà rồi.”
Chàng trai lơ mơ mở mắt. Đôi mắt đen láy ngày thường rực rỡ là thế, giờ ngập trong một tầng sương mờ mịt, trông vừa đáng thương vừa… quyến rũ chết người.
“Chị…” Cậu khẽ gọi, giọng khàn đặc.
“Ừ, tôi đây. Cậu đứng dậy nổi không? Chúng ta về nhà.”
Vu Hướng Tây gật gật, cố chống tay đứng lên, nhưng vừa ra khỏi xe đã lảo đảo. Phó Nhàn Linh vội vàng đỡ lấy. Cả cơ thể nóng hầm hập của cậu đổ ập vào người cô. Mùi rượu quyện với mùi mồ hôi nam tính xộc thẳng vào mũi cô, không hề khó chịu như mùi thuốc lá của Trương Tuyền Phong, mà nó… tươi mới, nồng nhiệt, làm tim cô đập trật một nhịp.
“Nặng quá…” Cô cằn nhằn, nhưng vẫn vòng tay qua eo cậu, dìu cậu đi.
Cậu cao hơn cô cả một cái đầu. Cô gần như phải vác cậu trên lưng. Đầu cậu gục xuống vai cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ, làm da thịt cô tê dại.
“Chị… thơm quá…” Cậu lầm bầm trong cơn say, chóp mũi vô thức cọ cọ vào hõm cổ cô.
“Đừng quậy!” Phó Nhàn Linh gắt lên, nhưng vành tai đã đỏ ửng. Cô không biết mình đang dìu một chàng trai trẻ, hay đang ôm một cái lò sưởi di động.
Vất vả lắm mới lôi được cậu vào thang máy. Không gian chật hẹp làm mùi rượu trên người cậu càng thêm nồng. Phó Nhàn Linh cố giữ khoảng cách, nhưng cậu cứ dính sát vào, cả người mềm oặt dựa hẳn vào cô.
“Chị…” Cậu lại gọi, lần này ngẩng mặt lên.
Dưới ánh đèn vàng vọt của thang máy, đôi môi mỏng của cậu ươn ướt, đỏ mọng vì rượu. Khoảng cách quá gần. Gần đến mức cô có thể đếm được từng sợi lông tơ trên mặt cậu.
Tim Phó Nhàn Linh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô là gái đã có chồng. Cô đang làm cái quái gì thế này?
“Về đến nhà rồi ngủ,” cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, đẩy đầu cậu ra.
Nhưng bàn tay cô vừa chạm vào má cậu, cảm nhận hơi nóng bỏng rẫy, cô lại khựng lại.
Vu Hướng Tây bỗng nhiên vòng tay, ôm siết lấy cô.
“Chị…” Cậu thì thầm, hơi thở nóng như lửa táp vào môi cô.
Rồi, cậu hôn.
Không phải nụ hôn phớt nhẹ. Đó là một nụ hôn ngấu nghiến, vụng về nhưng đầy khao khát của kẻ say. Môi lưỡi cậu mang theo vị rượu nồng, càn quét trong khoang miệng cô. Phó Nhàn Linh sững sờ, hai tay buông thõng. Cô muốn đẩy ra, nhưng cơ thể lại mềm nhũn, đáp lại cái hôn đầy dục vọng ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận