Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Xung Đột Trong Căn Phòng Nhỏ
Tinh Thần lùi lại, ép sát lưng vào tường, tay vơ lấy cái gối ôm trước ngực như một tấm khiên vô dụng. “Anh… sao anh tìm được đến đây? Đi ra ngoài! Đây là nhà tôi!”
“Nhà?” Phó Hoành cười khẩy, liếc nhìn căn phòng tồi tàn với vẻ khinh bỉ. “Cái ổ chuột này mà gọi là nhà sao? Em thà ở đây chịu khổ còn hơn về nhà với tôi?”
“Đúng! Tôi thà ở đây còn hơn ở trong cái lồng vàng của anh! Anh đi về với vợ anh đi! Đừng đến tìm tôi nữa!” Tinh Thần hét lên, ném cái gối vào người hắn.
Phó Hoành bắt lấy cái gối, ném nó sang một bên. Hắn lao tới, tóm lấy hai vai cô, lắc mạnh: “Em nói cái gì? Vợ nào? Em nghe tin vịt ở đâu về nói linh tinh thế hả?”
“Báo chí đăng đầy ra đấy! Anh còn chối sao? Anh đã kết hôn hai năm rồi! Anh lừa tôi! Anh biến tôi thành con ngốc, thành kẻ thứ ba đê tiện!” Tinh Thần vừa khóc vừa đấm thùm thụp vào ngực hắn.
Phó Hoành sững người một giây, rồi ánh mắt hắn bỗng trở nên kỳ lạ. Không phải lo lắng, không phải hối lỗi, mà là… một chút bối rối xen lẫn tức giận.
“Em tin mấy tờ báo lá cải đó hơn tin tôi sao?” Hắn hỏi, giọng trầm xuống nguy hiểm.
“Anh có bao giờ nói thật với tôi đâu mà đòi tôi tin?” Tinh Thần gào lên. “Anh giấu tôi chuyện dì Hồng, giấu tôi chuyện trả thù Cổ Gia, giờ lại lòi ra chuyện vợ con. Anh coi tôi là cái gì hả Phó Hoành?”
“Tôi coi em là người phụ nữ của tôi!” Hắn hét trả, mất kiểm soát. “Về chuyện kết hôn, đúng là có tin đồn, nhưng sự thật không phải như em nghĩ. Em…”
Hắn định giải thích, nhưng nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt và sự tuyệt vọng của cô, lời nói tắc nghẹn trong họng. Giải thích thế nào đây? Nói rằng người vợ đó chính là cô? Nói rằng hắn đã lừa cô ký vào giấy kết hôn khi cô say rượu ở Ý? Nói ra lúc này, liệu cô có tin không, hay sẽ càng hận hắn thêm vì đã lừa dối cô suốt hai năm qua?
Hắn chọn cách im lặng, và sự im lặng đó trong mắt Tinh Thần chính là sự thừa nhận.
“Anh câm miệng rồi chứ gì? Anh thừa nhận rồi đúng không?” Tinh Thần cười thê lương. “Được rồi, tôi hiểu rồi. Giờ thì mời anh biến đi cho khuất mắt tôi!”
“Tôi không đi đâu cả! Và em cũng phải về với tôi!” Phó Hoành gạt phăng sự phản kháng của cô, cúi xuống vác cô lên vai như bao tải.
“Buông tôi ra! Đồ khốn nạn! Cứu với! Có người bắt cóc!” Tinh Thần vùng vẫy, đấm đá túi bụi vào lưng hắn.
Phó Hoành mặc kệ cô la hét, vác cô ra khỏi phòng, xuống cầu thang hẹp. Hắn ném cô vào ghế sau chiếc xe hơi đậu dưới đường, khóa cửa lại rồi nhanh chóng ngồi vào ghế lái, phóng vút đi.
Trong xe, Tinh Thần co rúm người ở một góc, khóc không thành tiếng. Cô hận hắn. Hận sự bá đạo, hận sự lừa dối của hắn. Nhưng sâu thẳm trong tim, nỗi đau lớn nhất chính là việc cô nhận ra mình đã yêu hắn quá nhiều, để giờ đây trái tim vỡ vụn vì sự phản bội này.
Xe lao đi trong màn mưa, hướng về biệt thự ven biển. Phó Hoành nắm chặt vô lăng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô gái nhỏ bé đang run rẩy khóc lóc, lòng hắn như bị ai xát muối.
Hắn biết mình đang làm cô tổn thương. Nhưng hắn không thể buông tay. Nhất là trong thời điểm nhạy cảm này, khi kế hoạch lật đổ Cổ Thị đang đi vào hồi kết, hắn cần cô ở bên cạnh, trong tầm mắt của hắn, để đảm bảo cô được an toàn tuyệt đối. Hắn thà để cô hận hắn, còn hơn để cô gặp nguy hiểm bên ngoài.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận