Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Thanh Khải ở một bên như cười như không hướng mắt lên phía trên vành tai cô: “Không đeo?”

Là hỏi bông tai à? Cô đeo rồi. Lúc ở trong ký túc xá vô cùng cao hứng mà lôi ra đeo, chỉ là trước khi bước ra khỏi cửa lại do dự mà tháo xuống.

“Rất đẹp.” Tương Linh vui vẻ lại lễ phép, “Cảm ơn anh.”

“Chỉ là…” Cô còn chút nghi hoặc.

Cô có lỗ tai. Là lúc vừa lên cấp ba có đi bấm lỗ tai , lúc đó chỉ vì tuổi đang lớn nên thích chưng diện.

Sau này đeo một hai lần, qua lêc khai giảng đầu năm xong, cô lại đi theo lối dung mạo nghiêm chỉnh, nữ sinh đơn giản nên cất đi.

Chính cô cũng đã quên mất.

“Làm sao mà anh biết?” Lâm Thanh Khải lựa theo ý tứ của cô mà hỏi.

Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt khiến anh hơi nheo mắt lại, ý tứ hàm xúc có chút sâu xa, “Em nói xem.”

Ánh mắt hai người nhìn nhau, sau đó Tương Linh mới giật mình cụp mắt xuống. Trong lòng tê rần, vành tai lại bắt đầu nóng lên.

Anh vươn đầu lưỡi liếm qua chỗ kia.

“Hai ngươi còn chưa rửa tay xong luôn hả?” Bạn ngồi cùng bàn với anh đã ăn cơm xong, nói nói cười cười đi tới chỗ hai người họ.

“Ừm…” Lâm Thanh Khải lơ đãng đáp.

Tương Linh nhanh chóng chuyển ánh mắt rời khỏi khuôn mặt anh, một tay lại vặn mở vòi nước, một tay phẩy loạn giữa không trung, bầu không khí dường như làm cho người ta tim đập chân run.

Tiếng nước lại vang lên.

Anh thản nhiên nói chuyện với người bạn kia. Tầm mắt lại lơ đãng nhìn từ tai trái của cô xuống, ngừng đến những giọt nước trong suốt đang chuyển động khuấy đảo trên đầu ngón tay cô.

Vì ánh mắt của anh mà Tương Linh càng loạn.

Trong lòng là có chút vui vẻ.

Cô không ngốc, bởi vì thích anh, lại còn yêu sâu sắc. Mỗi ánh mắt hay động tác của Lâm Thanh Khải thu vào tầm mắt cô đều như được phóng đại ên vô số lần. Lãnh đạm càng lãnh đạm, thân mật càng trở nên thân mật.

Nói tóm lại, mỗi một cử chỉ của anh đối với cô đều có lực sát thương rất lớn.

Lúc ba người đi ra tới bàn ăn, điện thoại của Lâm Thanh Khải vang lên.

Anh lấy ra xem một cái, không trả lời, trực tiếp bỏ lại vào trong túi áo. Nhưng là bạn của anh ở gần đó đại khái đã nhìn thấy chữ hiển thị trên màn hình, hỏi anh: “Cậu còn chưa nói với Trần Lỵ là đã quay lại trường đúng không? Tối qua cô ấy có hỏi chúng tớ mấy câu.”

Ai? Đèn cảnh báo nguy hiểm của Tương Linh vụt sáng.

Có phải là cô gái mà hôm trước bạn cùng bàn đã chỉ cho cô?

Cô vừa chạy vừa nghĩ, suýt chút nữa bị mành treo cửa chụp trên mặt. Lâm Thanh Khải nâng tay cản lại giúp cô: “Tớ nói với cô ấy để làm gì.” Ngữ khí của anh trầm xuống.

Người bạn kia nhìn Tưởng Linh, cười, không trả lời.

Tương Linh yên lặng đem những lời này nhớ kỹ.

Cho nên, có thể nói thế này hay không, tuy rằng cô gái này theo đuổi anh, nhưng anh cũng không thèm quan tâm hay hứng thú?

Bạn ngồi cùng bàn liền trấn an cô bằng một liều thuốc an thần.

“Lúc ăn cơm tớ đã hỏi giúp cậu rồi.” ô với Tương Linh đang thất thểu thì cô có vẻ rất hưng phấn, “Bạn học của hắn nói, trừ người bạn gái trước kia này của Lâm Thanh Khải thì hắn cậu là người duy nhất mà hắn đưa ra ngoài đi chung với bọn họ.”

“Ồ?” Tương Linh chưa kịp vui vẻ, thì liền nghe thấy câu hỏi tiếp theo: “Cậu ra ngoài với bọn hắn khi nào vậy? Sao tớ không biết hả?”

Tương Linh bị chặn ngang họng, cúi đầu lật quyển sách tiếng Anh, “Có mỗi một lần… đi ra ngoài ăn cơm.”

Cũng may là bạn ngồi cùng bàn tính cách khá phóng khoáng, không để tâm mỗi lần cô ấp a ấp úng.

Ha ha ha Sau khi thông suốt xong, có kết luận nói: “Cảm giác thật không tệ, cậu xem tối qua hắn đến trước lớp chúng ta chờ cậu lâu như vậy, kết quả này cái gì lị thế nhưng đều không biết hắn trở về a.”

Không tệ sao.

Trong lòng Tương Linh nói thầm. Lần đó anh mang cô đi ra ngoài… Là thuê phòng. Ngay tối hôm qua cũng vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận