Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trói Buộc Bằng Hạt Giống
“A…!”
Từ Tư Nhan hét lên, không phải vì đau, mà vì một cảm giác căng trướng đến cực điểm. Anh đang ở ngay trước mắt cô, và cô đang nhìn anh tiến vào.
Cô nhìn thấy đầu nấm khổng lồ của anh từ từ biến mất trong cơ thể mình, nhìn thấy làn da mỏng manh của cô bị nong ra để chứa đựng anh. Tác động thị giác này mãnh liệt gấp trăm lần.
Hơi nóng từ bồn nước phía sau phả lên lưng cô, trong khi hơi thở của anh táp vào mặt cô. Cô bị kẹp giữa hai luồng nhiệt.
Và rồi, huyệt thịt của cô phản ứng. Nó nhận ra kẻ xâm nhập quen thuộc. Nó siết lại.
“Chặt quá…” Trần Chiêu Hàn rít lên, trán nổi gân xanh. “Em… em muốn kẹp chết anh à?”
Anh không nói đùa. Cảm giác bị cô cắn mút, quấn quýt từ bên trong, cộng thêm việc được nhìn cô bị anh làm, khiến anh mất kiểm soát. Anh bắt đầu thúc, nhanh và mạnh.
Tiếng da thịt va chạm bì bõm vang vọng. Tiếng nước trong bồn tắm sóng sánh. Tiếng rên rỉ ướt át của cô.
“A… A Nhan… em thật… thật dâm đãng…”
Anh thúc hàng trăm cái, mỗi cái đều sâu và tàn bạo. Cô không còn biết mình là ai. Cô chỉ biết bám lấy vai anh, cong người lên chịu trận.
Và rồi, cô không chịu nổi nữa.
“A! Em… em ra… AAAAA…!”
Cô bắn ra. Một dòng nước ấm nóng, trong vắt phun thẳng lên bụng dưới của anh, tưới ướt cả hai. Nó chảy dọc xuống, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Tí tách… tí tách…
Cơn co thắt cực độ của cô khiến Trần Chiêu Hàn gầm lên. Anh cũng không nhịn được nữa. Anh thúc thêm vài cú cuối cùng, rồi bắn sâu vào trong cô, bắn xối xả.
Cô mềm oặt, gần như trượt khỏi thành bồn tắm. Tay cô buông thõng, chân cô run lẩy bẩy.
Nhưng Trần Chiêu Hàn vẫn chưa xong. Anh không rút ra.
Anh cúi xuống, ôm cô lên. Bàn tay chai sạn của anh luồn dưới cặp mông ướt đẫm của cô, nhấc bổng cô lên, để cô hoàn toàn treo trên người anh, gậy thịt vẫn cắm sâu bên trong.
“Chiêu Hàn…” Cô thều thào, kiệt sức.
Anh hôn cô, một nụ hôn sâu, ướt át vị mồ hôi và tinh dịch.
“Ngoan,” anh thì thầm, giọng khàn đặc, “chúng ta làm lại lần nữa. Lần này, ở trong nước.”
Anh bế cô, bước vào bồn tắm gỗ. Nước ấm lập tức bao bọc lấy cả hai. Anh ngồi xuống, để cô ngồi gọn trong lòng anh, đối mặt với anh.
“Ưm…” Gậy thịt của anh, vẫn còn sừng sững, lại trượt sâu hơn vào bên trong cô.
“A Nhan,” anh cắn vào bả vai cô, hơi thở nóng rực, “sinh cho anh một đứa nhỏ đi.”
Giọng anh không phải là một lời cầu xin. Nó là một mệnh lệnh.
Sau một đêm điên cuồng, Từ Tư Nhan tỉnh dậy trong bồn tắm đã nguội ngắt. Cô không biết mình đã ngất đi bao nhiêu lần. Trần Chiêu Hàn đang thay nước nóng mới cho cả hai.
Họ ngồi trong bồn, tư thế tựa vào nhau, nhưng vô cùng thân mật. Anh ngồi sau, vòng tay ôm lấy cô, để cô tựa lưng vào lồng ngực mình.
Và anh vẫn còn ở bên trong cô. Cứng rắn, nóng hổi. Nó không chịu ngủ yên.
Từ Tư Nhan mệt mỏi rũ rượi. Cô chỉ cần khẽ cựa mình, là huyệt thịt lại vô tình ma sát với anh, khiến cả hai cùng run lên.
“Đừng nhúc nhích.” Anh gầm gừ, cắn yêu vành tai cô.
“Em ngứa…” Cô càu nhàu, vặn vẹo.
“Em mà còn cọ nữa,” anh thì thầm, bàn tay bắt đầu không an phận, trượt lên vuốt ve bộ ngực no tròn của cô, “thì đừng trách anh lại làm em không xuống giường được.”
Cô lập tức nằm im. Nhưng sự im lặng này chỉ kéo dài vài phút. Nỗi ám ảnh về Bạch Thanh Thanh lại quay lại.
“Chiêu Hàn…”
“Hửm?” Giọng anh lười biếng, đầy thỏa mãn.
“Anh… anh thật sự đã… ‘vui vẻ’ với cô ta sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận