Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bữa sáng tại căn hộ nhỏ của Lâm Nhạc diễn ra trong một bầu không khí sặc mùi mờ ám và bất ổn. Hai đứa trẻ láu cá liên tục đưa mắt nhìn nhau ra hiệu, rồi lại chĩa ánh nhìn tò mò sang hai nhân vật lớn tuổi. Một người thì hai má đỏ lựng, cúi gằm mặt cắm cúi nhai nhai nuốt nuốt bữa sáng như muốn trốn tránh thực tại. Người còn lại, mang danh tổng tài bá đạo, thì lại đéo thèm động đũa, đôi mắt sắc bén như chim ưng cứ chằm chằm dán chặt vào khuôn mặt ửng hồng của người kia, khóe môi thỉnh thoảng lại nhếch lên nụ cười thầm đầy tính chiếm đoạt.
Rốt cuộc đêm qua trên giường đã xảy ra cuộc chiến ướt át thế nào mà sáng nay hai người lại bày ra cái bộ dạng dâm tình này nhỉ?
“Mẹ, sao mẹ nhai nuốt gấp gáp, hùng hục thế? Nhét một đống thức ăn thế kia cẩn thận nghẹn ứ ở cổ họng bây giờ!” Lâm An chớp mắt hỏi.
“Mẹ… mẹ đang vội. Sắp trễ giờ làm rồi, mẹ phải đi ngay.” Lâm Nhạc luống cuống nhồi nốt miếng bánh mỳ.
“Em đừng lo lắng vội vã. Lát nữa tôi sẽ tự tay lái xe hộ tống em đến tận công ty.” Mộ Thần trầm giọng cất lời.
Nghe từ “em” phát ra từ miệng Mộ Thần một cách trơn tru, ngọt ngào, Lâm Nhạc bỗng chốc giật mình, miếng bánh mỳ mắc nghẹn cứng nơi cổ họng khiến cô ho sặc sụa, nước mắt nước mũi trào ra không sao nuốt nổi.
Nhìn thấy người phụ nữ của mình liên tục vuốt ngực, vơ vội ly nước lọc nốc ừng ực, Mộ Thần nhíu mày lo lắng. Anh không ngần ngại vươn cánh tay dài, nhẹ nhàng vỗ vỗ vuốt ve tấm lưng thon thả của cô, giọng nói tràn ngập sủng nịnh:
“Thấy chưa, nghẹn rồi kìa. Chẳng phải tôi đã dặn em cứ thong thả ăn chậm lại thôi sao? Đói khát gì mà vội vàng thế.”
Lâm An ngồi đối diện, nhai tóp tép, buông một câu xanh rờn: “Oa, hai người âu yếm chăm sóc vuốt ve nhau ướt át cứ y hệt như mấy cặp vợ chồng mới cưới trên tivi ấy. Chú Mộ ơi, nếu mẹ cháu đã sập bẫy tình, vậy tiểu An có thể đường đường chính chính mở miệng gọi chú là ‘Ba’ được không ạ?”
Nghe câu hỏi táo bạo của Lâm An, Lâm Nhạc hốt hoảng đập tay xuống bàn: “Không được phép gọi! Cấm tuyệt đối!”
“Tại sao lại cấm ạ? Ba mẹ ngủ chung giường cọ xát nhau rồi mà!” Lâm An bĩu môi.
“Tại… tại vì chú ấy trên danh nghĩa là trưởng bối, là chú của mẹ. Con phận làm con, sao có thể đảo lộn tôn ti trật tự gọi chú ấy là ba được chứ! Hỗn láo!” Lâm Nhạc ấp úng, mặt nóng ran.
“Chúng ta đéo có một giọt máu mủ họ hàng ruột thịt nào cả, khoảng cách tuổi tác cũng chỉ là anh lớn hơn em mười hai tuổi ranh. Cái danh xưng ‘chú’ thối nát này từ nay cũng đéo cần thiết phải lôi ra xưng hô nữa. Tiểu An, con muốn gọi thế nào cho thuận miệng, thì cứ há mồm gọi thẳng thế ấy đi! Ba bảo kê cho con.” Mộ Thần liếc mắt nhìn Lâm Nhạc, mạnh bạo tuyên bố.
“Thật sao ạ? Ôi vãi, thích quá đi mất! Anh hai ơi, cuối cùng chúng ta cũng chốt đơn thành công, có ba ba ruột rồi! Ba ba soái ca! Tiểu An thèm muốn được ba bế bồng!”
Nhìn đôi tay nhỏ bé giơ lên giữa không trung, cùng nụ cười rạng rỡ tỏa nắng như thiên thần của con gái, lồng ngực Mộ Thần bỗng run lên bần bật. Một thứ xúc cảm gắn kết huyết thống thiêng liêng, kỳ lạ nào đó trào dâng mãnh liệt khiến anh không sao cưỡng lại được. Anh vươn tay, nhẹ nhàng cúi xuống bế bổng cô bé vào lòng. Mọi khi anh vẫn hay bế tiểu An với cưng nựng, nhưng đéo hiểu sao hôm nay, khi nghe tiếng “ba” phát ra từ cái miệng lanh lợi ấy, trái tim anh lại mềm nhũn, ấm áp đến rợn ngợp.
Lâm Nhạc ngồi cứng đơ nhìn cảnh tượng tình phụ tử đoàn tụ này, não bộ rối bời đéo biết phải xử lý thế nào. Dù có muốn cãi bay cãi biến thế nào đi nữa, thì sự thật rành rành Mộ Thần chính là cha đẻ, là người đàn ông đã gieo mầm sống cho bọn trẻ trong đêm ân ái đó. Tình máu mủ ruột rà, giấy làm sao gói được lửa, trước sau gì họ cũng phải lột trần sự thật để nhận nhau. Thôi thì… đến đâu hay đến đó vậy.
Dù đã viện ra mười ngàn lý do từ chối cạn lời, nhưng cuối cùng, dưới áp lực bá đạo của Mộ Thần, Lâm Nhạc vẫn phải ngoan ngoãn chui vào khoang xe riêng sang trọng của anh để đi làm. Trong không gian chật hẹp, nồng nặc mùi nước hoa nam tính, trong lòng kẻ nào đó thì mở cờ nhảy múa tưng bừng, còn riêng Lâm Nhạc lại tức tối cho rằng Mộ Thần đang cố tình bày trò lưu manh để chèn ép cô.
Cô liếc đôi mắt sắc lẻm nhìn người đàn ông đang ung dung cầm vô lăng, gắt gỏng hỏi:
“Rốt cuộc chú đang ấp ủ cái mưu đồ dâm đãng gì thế hả?”
“Chẳng phải tôi đang tình nguyện làm tài xế riêng, đưa vợ đi làm sao?” Mộ Thần nhếch mép.
“Lại còn gọi em, xưng vợ? Chú bị ấm đầu à? Chú thật sự muốn đục nước béo cò, muốn làm ba ruột của con tôi thật sao?”
“Thế em đã từng chứng kiến có cặp chú cháu trong sáng nào lại lõa thể ôm ấp, ngủ chung trên một chiếc giường chưa? Đó là còn chưa thèm tính đến chuyện đêm qua trong lúc tôi bất tỉnh, em đã vạch áo sờ soạng, làm gì đó với cơ thể tôi rồi. Ăn vụng thì phải biết chùi mép, em phải dạng chân ra chịu trách nhiệm với sự trong trắng của tôi chứ!” Mộ Thần trơ trẽn cãi lý.
“Cái đệch… Tôi… tôi rảnh rỗi đâu mà sờ soạng làm gì chú được chứ! Lời nói phát ra từ miệng chú cứ như thể tôi là con dâm phụ gài bẫy cưỡng hiếp chú không bằng ấy. Rõ ràng đêm qua là do chú nổi cơn thú tính, chủ động đè tôi ra hôn…”
Nói đến chữ “hôn”, Lâm Nhạc giật thót, vội vã cắn chặt lưỡi. Chết tiệt, lỡ mồm tự vả nhắc lại chuyện ướt át đêm qua rồi. Rõ ràng sáng nay cô đã cãi chày cãi cối, thề thốt phủ nhận giữa hai người đéo xảy ra chuyện gì mờ ám.
Nghe lời thú tội vô ý của cô, Mộ Thần phanh kít xe tấp vội vào lề đường. Anh xoay hẳn người, đôi mắt sâu thẳm rực lên ngọn lửa dục vọng lấp lánh ý cười. Với một động tác dứt khoát, anh chống một tay lên lưng ghế, nhoài nửa thân hình cường tráng, lực lưỡng đè sát về phía cô, nhốt chặt cô trong không gian chật hẹp, thở phả hơi nóng vào mặt cô:
“Ồ… Vậy theo lời em nói, có nghĩa là đêm qua tôi mới là kẻ chủ động đè em ra cắn mút, hôn em say đắm, và sau đó… em thuận nước đẩy thuyền, đã há miệng ăn sạch sành sanh tôi rồi? Đã phang nhau ướt át đến mức đó, vậy em nói xem, cái thứ quan hệ của chúng ta hiện tại còn có thể trong sáng giả làm chú cháu được nữa sao? Hửm!”
Khoảng cách hai gương mặt quá gần, chóp mũi cọ sát, hơi thở nam tính hừng hực mùi testosterone phả thẳng vào bờ môi cô khiến Lâm Nhạc tim đập chân run, cơ thể ngượng ngùng không được tự nhiên. Cô lúng túng giơ đôi bàn tay nhỏ bé lên, luống cuống chống thẳng vào vòm ngực rắn như đá của anh, ra sức dùng lực đẩy anh ra để giữ khoảng cách an toàn. Nhưng dường như Mộ Thần lại giống như một tảng núi thái sơn, đéo có chút ý định xê dịch, tách rời. Trái lại, bàn tay to lớn của anh còn ngang nhiên trượt xuống, luồn qua lớp vải váy, vuốt ve mơn trớn bắp đùi thon mịn của cô, di chuyển dần lên phía bẹn.
“Chú… chú đang sờ mó cái gì thế? Bỏ tay ra! Xe đang đỗ giữa đường cái quan đấy, chú bị cuồng dâm à, không sợ thiên hạ đi ngang qua nhìn thấy cảnh này sao?” Lâm Nhạc hoảng loạn kẹp chặt hai đùi lại, giọng run rẩy.
“Họ thích dòm ngó thì cứ banh mắt ra mà dòm, xem ông đây làm tình với vợ thì có gì sai trái?” Bàn tay anh vẫn ngang ngược luồn sâu hơn, ngón tay cái thô ráp ma sát nhẹ qua lớp vải lót mỏng tang nơi vùng kín đã rỉ nước của cô.
“Chú… đồ khốn! Chú quên mất những lời thề non hẹn biển chú từng hứa trước vong linh ba tôi rồi sao? Chú không được phép làm càn, động dục bừa bãi với tôi đâu đấy!”
“Trí nhớ của tôi rất tốt, tôi luôn khắc cốt ghi tâm từng câu từng chữ lời hứa với ba em. Tôi thề sẽ yêu thương, đâm chồi nảy lộc, bảo vệ và chăm sóc thân thể em đến tận cuối đời. Thao túng em trên giường, thỏa mãn mọi dục vọng của em, tôi đang dùng hành động thực tế để thực hiện lời hứa đấy chứ!” Mộ Thần bá đạo đáp trả, ngón tay khẽ ấn mạnh vào rãnh thịt ẩm ướt khiến Lâm Nhạc rùng mình, thở dốc.
Lâm Nhạc trừng đôi mắt ngấn nước nhìn xoáy vào đồng tử sâu thẳm của anh. Đúng thế, sự thật là trước đây chú ấy đã từng dõng dạc đứng trước bia mộ ba cô thề thốt như thế. Nhưng cái đéo gì vậy? Sao cái câu nói vĩ đại ấy vào giây phút này, qua cái miệng đầy tà khí của anh lại sặc mùi sắc dục, đéo có một chút ý vị gì giống như một bậc trưởng bối ân cần lo lắng cho vãn bối thế này?
Hay tại cái đầu óc của mình bị sự vuốt ve của anh làm cho mờ mịt, toàn nảy sinh những suy nghĩ đen tối dâm đãng thế này đi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận