Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng chỉ có tiếng r*n r* đứt quãng của Hạ Quý, hai chân cũng không kẹp lấy eo cậu nữa, tay cũng buông thõng xuống bàn.

“A…” Cuối cùng cả người Phó Dụ căng chặt, gầm nhẹ một tiếng, Hạ Quý cảm giác côn th*t trong thân thể nảy một cái, một cỗ lửa nóng phun ra, nóng hổi.

Cả người Phó Dụ toàn là mồ hôi, ôm Hạ Quý cũng đã ướt đẫm, để cô nghỉ ngơi một lát mới ngồi dậy, rút côn th*t ra khỏi huyệt nhỏ.

Phòng học hẻo lánh chỉ có quạt điện cũ nát, không có một chút gió mát nào.

Vì để không ai phát hiện nên cửa phòng đóng chặt, hai người bên trong nóng bức không thôi.

Phó Dụ lấy từ trong ba lô ra khăn giấy, thu thập cô mình một chút, dùng đồng phục vừa cởi ra lau mồ hôi trên người, rồi thay bộ quần áo lúc đầu mặc tới trường.

Thu thập xong chính bản thân, Phó Dụ bắt đầu lau người giúp Hạ Quý.

Tỉ mỉ dùng khăn giấy lau t*** h***t cho Hạ Quý, nhưng vì cậu bắn tới ba lần, cũng rất nhiều nên lau thế nào cũng không sạch nổi.

Cuối cùng, Phó Dụ không còn biện pháp, chỉ có thể đặt khăn giấy ở huyệt khẩu, mặc q**n l*t vào giúp cô.

Dùng đồng phục lau mồ hôi cho cô, giúp cô mặc quần áo.

“Anh đưa em về.

” Phó Dụ đeo ba lô của hai người, đỡ Hạ Quý ra ngoài.

Sau khi đóng cửa phòng tự học, xác nhận bên ngoài không có người nhìn thấy, Phó Dụ ôm Hạ Quý theo kiểu công chúa rời khỏi.

Sáng sớm 9 giờ họ tới trường điền nguyện vọng, chụp ảnh xong đã là giữa trưa, Phó Dụ còn lôi kéo Hạ Quý làm ba lần, lúc này cũng đã gần 3 giờ chiều.

Cũng may lúc này học sinh đều ở lớp, học sinh điền nguyện vọng cũng ở phòng thầy cô, không có ai đi lại bên ngoài.

Cho nên, thời điểm Phó Dụ ôm Hạ Quý tới cổng trường cũng chỉ gặp bác bảo vệ.

“Hai đứa làm sao vậy?”

Bác bảo vệ cũng biết hôm nay có học sinh quay về điền nguyện vọng, cũng mặc kệ chuyện bọn họ không mặc đồng phục.

“Bọn cháu điền xong nguyện vọng, cậu ấy bị cảm nắng, cháu phải đưa cậu ấy về nghỉ ngơi.

” Mặt Phó Dụ không đổi sắc nói.

Bác bảo vệ cũng không hoài nghi, còn dặn dò Phó Dụ chăm sóc cô thật tốt.

Toàn bộ quá trình Hạ Quý đều giả chết, sợ bị bác bảo vệ nhìn ra điều gì.

Phó Dụ ôm Hạ Quý vào xe taxi, cười trầm thấp.

“Cười gì mà cười?” Hạ Quý hung dữ trừng cậu, cô bị thế là vì ai?

“Hạ Hạ, em thật đáng yêu!” Phó Dụ ôm cô cười không ngừng.

Hạ Quý chôn mặt trong lồng ngực cậu, lồng ngực chấn động làm cô cũng run rẩy theo.

“Cười chết anh đi!” Hạ Quý thẹn quá hóa giận đấm Phó Dụ vài cái.

Phó Dụ đưa Hạ Quý đến cửa nhà, cô trực tiếp đóng cửa không cho cậu vào trong, thiếu chút nữa đâm vào chóp mũi Phó Dụ.

Cậu sờ mũi, xong rồi, tiêu rồi, chọc cô vợ nhỏ tức giận rồi!

Phó Nhụy bị Diệp Hâm kéo đi trước, ngồi trên xe chất vấn, “Sao anh không nói gì với em? Nói, chuyện từ khi nào?”

Vì sao cô không phát hiện điều gì chứ? Một người là em trai ruột, một người là bạn thân của cô đó!

“Hẳn là sau khi chúng ta đi du lịch bọn họ mới ở bên nhau.

” Diệp Hâm cũng là tự mình quan sát mà ra, trở về thấy Phó Dụ có chút không đúng, gặp lại Hạ Quý mới hiểu.

“Sao anh biết được? Phó Dụ nói cho anh sao?” Phó Nhụy chống nạnh, đồ trứng thối! Nói cho Diệp Hâm mà không nói cho cô, cô mới là chị ruột của cậu đó!

“Không phải, bởi vì bốn người chúng ta thường đi cùng nhau, anh để ý thấy ánh mắt Phó Dụ nhìn Hạ Quý, giống như ánh mắt anh nhìn em vậy, cho nên anh đoán Phó Dụ thích Hạ Quý.

Anh cũng từng hỏi qua nhưng cậu ấy phủ nhận, trước khi thi đại học họ cũng chưa yêu nhau, mãi cho tới khi chúng ta đi du lịch về, anh mới phát hiện quan hệ bọn họ có thay đổi.

“Vậy sao em lại không biết chứ?” Phó Nhụy phát điên.

Hai người đều là người thân thuộc với cô, thế mà cô lại không phát hiện Phó Dụ yêu thầm Hạ Quý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận