Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dọn rác
Ba giờ sáng. Thị trấn nhỏ chìm trong giấc ngủ.
Căn nhà trọ của Lý Đức Hải vẫn sáng đèn. Đống đổ nát từ tối hôm trước vẫn còn nguyên.
Lý Đức Hải ngồi bệt giữa sàn, tay cầm chai rượu rẻ tiền. Khi nghe tiếng gõ cửa, anh ta giật mình, tưởng là Thư Tâm quay lại.
Anh ta lảo đảo ra mở cửa.
Một bóng người cao lớn đứng sừng sững, chặn hết ánh sáng hành lang.
Lý Đức Hải sững sờ. Anh ta chưa từng gặp Lăng Thiệu, nhưng bản năng mách bảo anh ta đây chính là kẻ thù.
“Mày…”
Lăng Thiệu không nói một lời. Anh đẩy mạnh Lý Đức Hải lùi vào trong, khiến anh ta ngã sõng soài lên đống thủy tinh vỡ. Lăng Thiệu bước vào, thong thả đóng cửa lại, khóa trái.
“Mày là thằng nào… Mày đến đây làm gì?” Lý Đức Hải cố gượng dậy, tay với lấy con dao gọt hoa quả vẫn còn nằm trên sàn.
Lăng Thiệu nhìn con dao, rồi nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
“Tao đến đây để nói cho mày biết,” Lăng Thiệu nói, giọng anh vang vọng trong căn phòng nhỏ, “rằng mày đã mất cô ấy rồi.”
“Khốn nạn!” Lý Đức Hải gào lên, cầm dao lao tới.
Đó là một hành động ngu xuẩn. Lăng Thiệu chỉ cần nghiêng người, tóm lấy cổ tay anh ta, bẻ quặt lại. “Keng!” Con dao rơi xuống. Cùng lúc đó, một cú đấm trời giáng trúng thẳng vào quai hàm Lý Đức Hải.
Anh ta ngã vật ra, lịm đi vài giây.
Lăng Thiệu không cho anh ta kịp tỉnh. Anh túm tóc lôi anh ta dậy, ép mặt anh ta vào bức tường, nơi bức ảnh cưới từng treo.
“Mở mắt ra!” anh gầm lên. “Nhìn cái xó xỉnh mà mày gọi là ‘nhà’ đi!”
Anh đấm thêm một cú vào bụng Lý Đức Hải. “Mày có biết cô ấy đã phải sống thế nào trong năm năm qua không?”
“Khụ… khụ…” Lý Đức Hải ho ra máu.
Lăng Thiệu không dừng lại. Anh lôi anh ta đến bàn trang điểm rẻ tiền của Thư Tâm. Anh mở ngăn kéo.
“Mày có biết tại sao cô ấy dùng loại kem dưỡng da mấy chục nghìn không? Mày có biết tại sao cô ấy không dám mua một bộ quần áo mới không?”
Anh lôi xấp tiền thuê nhà mà Thư Tâm để lại. “Cô ấy đi rồi mà vẫn phải trả tiền nhà cho mày! Mày có phải đàn ông không?”
Từng lời nói của Lăng Thiệu như từng nhát búa bổ vào sự tự tôn cuối cùng của Lý Đức Hải.
“Mày có biết…” Lăng Thiệu cúi xuống, giọng anh đầy tơ máu, “cái đêm mày gọi xin tiền cô ấy… là lần đầu tiên cô ấy uống rượu… là lần đầu tiên cô ấy muốn tìm đến một thằng đàn ông lạ… Mày đã đẩy cô ấy đi. Chính mày, thằng hèn!”
Lý Đức Hải không còn sức kháng cự. Anh ta sụp đổ hoàn toàn. Anh ta không còn gào thét, chỉ còn tiếng khóc nức nở, tiếng khóc của một kẻ đã mất tất cả.
“Tôi… tôi xin lỗi… tôi không biết…”
“Mày không cần biết.” Lăng Thiệu đứng dậy, phủi tay. Anh ta nhìn gã đàn ông đang co quắp dưới sàn bằng ánh mắt chán ghét.
“Tao không đánh mày vì mày là tình địch. Tao đánh mày vì mày là một thằng khốn. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa. Nếu không…”
Lăng Thiệu không cần nói hết câu. Anh mở cửa, bước ra ngoài không khí trong lành, để lại Lý Đức Hải chìm trong đống đổ nát của chính mình.
Rác đã được dọn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận