Chương 492

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 492

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

491 Liên Thắng nhìn thấy Lâm Chi Nam 1
Chỉ là người này luôn lạnh lùng lại chảnh, lãnh đạm, đối với phụ nữ đừng nói là dịu dàng lưu tình, ngay cả ánh mắt cũng không cho.
Nhưng cô ta không tin tà.
Bây giờ đột nhiên bị mất mặt, vô tình răn dạy, mắt cô ta nhất thời đỏ lên, bờ môi run rẩy muốn khóc lại không khóc.
Một bên khác Thất Điều là người đàn ông thương hương tiếc ngọc, nhìn thấy cô gái 16 – 17 tuổi nước mắt rưng rưng, người đàn ông ngoắc tay với cô ta, cô ta lập tức thức thời đến ngồi trong ngực anh ta.
“Anh Thắng nổi giận với một cô gái như thế là không đúng.”
Hai câu dỗ ngon dỗ ngọt làm cho cô gái kia nín khóc mỉm cười, anh ta vỗ mông người ta, chờ sau khi cô ta rời khỏi thì hỏi Liên Thắng “Sao rồi, hôm nay ra ngoài hơn nửa ngày có thu hoạch gì không?”
Liên Thắng không đáp lại, chỉ từ bên trong hộp thuốc lá lấy ra một điếu ngậm ở trong miệng, sau khi châm lửa thì nhả ra một hơi.
Khói thuốc màu trắng lượn lờ, nổi bật lên đôi mắt sâu không thấy đáy của anh ta có vài phần mê ly.
Thất Điều lại hỏi “Liệu có khả năng chị dâu sớm đã rời khỏi Thượng Hải rồi không, dù sao cũng đã hơn nửa năm trôi qua.”
Anh ta và Liên Thắng làm việc dưới trướng Triệu Khâm, ngoài miệng nói là trợ thủ đắc lực gì đó, chẳng qua là một con chó săn xông pha tuyến đầu.
Trong quá khứ Thất Điều từng kéo Liên Thắng đi ra làm ăn một mình, nhưng người đàn ông này không bày tỏ quá nhiều thái độ, hiển nhiên chí không ở chỗ này, mãi cho đến sau khi trở về huyện thành, Liên Thắng thế mà chủ động đến tìm anh ta, đôi mắt bình thản kia khi đó lại mang theo một loại dã tâm khác, giống như lửa cháy lan ra đồng cổ.
Về sau nghe mấy anh em bên dưới nói, Liên Thắng là vì muốn tìm một người phụ nữ.
Câu hỏi này khiến ngón tay đang cầm điếu thuốc của Liên Thắng hơi dừng lại, khói bụi tùy theo đó rơi xuống.
Anh ta không khỏi nhớ đến mấy tháng trước người kia nói với anh ta.
“Ông xác định cô ấy xuống ở trạm Thượng Hải?”
“Chắc chắn, váy đỏ bím tóc, dáng dấp vô cùng xinh đẹp, lúc mẹ cô ta còn trẻ nổi danh thôn trấn xung quanh, tôi cũng đã từng gặp qua cô bé đó.”
Nhìn ra vẻ mặt người đàn ông lạnh lùng không kiên nhẫn, lúc này lão thọt mới nói đến sinh động như thật “Khi đó vừa lên xe tôi đã liếc mắt nhận ra cô bé, một ngày một đêm cô bé đó cũng không ngủ, chỉ ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, xe dừng ở Hồng Kiều, cô bé lập tức xuống xe.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận