Chương 495

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 495

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phòng Bệnh Đặc Biệt
Cô ấy mỉm cười lên tiếng: “Đừng lãng phí thời gian nữa, nếu tất cả mọi người đều bị sốt, vậy nên về nhà nghỉ ngơi còn hơn.”
Cô ấy lại nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Chị có ý hay này, không bằng tìm một căn phòng to hơn, để bọn họ ở cùng nhau, như vậy cũng dễ kiểm soát triệu chứng bệnh hơn, em thấy sao?”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên: “Chị Dư Xán, nhà bọn em không có nhiều giường như thế, hay là đưa đi bệnh viện vẫn hơn.”
Vi Sinh Dư Xán không vui: “Vậy cũng không thể đang sốt mà đưa đi bệnh viện chứ, đâu thể ngang ngược vậy được.”
Cô ấy như đang chờ mong gì đó, nhích lại gần Kiều Sở Sở, nói: “Em cứ làm theo chị, cứ thực hiện như kế hoạch của chị đi. Dù gì chị có tiền, không có chuyện gì mà có tiền rồi vẫn không làm được!”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật: “… Được thôi.”
Một tiếng đồng hồ sau
Kiều Sở Sở đứng trong phòng vui chơi giải trí nhà mình, giật mình nhìn mười một chiếc giường kê đầy trong phòng.
Tất cả bảy người nhà họ Bùi cùng với bốn người gia tộc Vi Sinh đang bị sốt đều thay sang quần áo mặc ở nhà, nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.
Bác sĩ gia đình đứng trơ ra như phỗng bên cạnh Kiều Sở Sở, nhìn sang Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở ngây người đứng bên cạnh Vi Sinh Dư Xán, nhìn sang Vi Sinh Dư Xán.
Ba người đứng song song thành một đường thẳng.
Vi Sinh Dư Xán đeo khẩu trang đứng chống nạnh hai tay, dương dương đắc ý: “Nhìn xem, đây là thành quả chị tự tiêu tiền sắp xếp gấp, chị biến phòng vui chơi giải trí nhà em thành phòng bệnh, sau này căn phòng này càng có nhiều cơ hội để sử dụng hơn. Về phương diện này, chị dày dặn kinh nghiệm!”
Kiều Sở Sở: “…”
Phương diện nào cơ?
Bác sĩ gia đình kinh ngạc nhìn Kiều Sở Sở: “Cô Kiều, cô nói nhà cô có người bị sốt, nhưng cô không nói là mười một người phát sốt! Thuốc hạ sốt tôi mang theo không đủ phần cho mười một người!”
Kiều Sở Sở đau đầu xoa mi tâm: “Xin lỗi, vừa rồi bận việc tôi quên mất, quên nói cho anh biết số người.”
Bác sĩ gia đình thở dài cảm thán, mặt mày nhăn nhó xua tay: “Ngược lại, không thành vấn đề, quan trọng là tôi vừa mới vừa rời nhà của một sếp lớn xong, phu nhân bị sốt cao, sếp lớn vét hết tất cả thuốc rồi, nói trị không hết là cho tôi chôn cùng phu nhân. Cô một hơi nhét cho tôi tận mười một bệnh nhân thế này, bên cô tôi trị không hết cũng phải chôn cùng sao?”
Vi Sinh Dư Xán đối đáp lưu loát: “Không đâu, một đám đàn ông chết thì chết thôi, chết nhóm người bên tôi rồi thì lại đổi một nhóm khác, không cần anh chôn cùng.”
Bác sĩ Triệu vui mừng gật đầu: “Vậy không thể tốt hơn rồi, nếu không cái thân một mình tôi đây cũng không đủ chia.”
Vi Sinh Dư Xán: “Sẽ không đâu, đốt thành tro là có thể chia mỗi người một nắm.”
Kiều Sở Sở: “…”
Hai người này đang mở cuộc đối thoại quỷ quái gì vậy?
Cô nhờ vả bác sĩ Triệu: “Anh truyền dịch cho bọn họ là được rồi, tôi biết thay thuốc, cũng biết rút kim, cũng không thể để bọn họ cứ sốt như vậy mãi.”
Bác sĩ Triệu gật đầu: “Được, vậy để tôi kiểm tra đồ dùng mang tới, tất cả thuốc của tôi đều bị sếp lớn kia cướp cả rồi.”
Vi Sinh Dư Xán ngờ vực liếc nhìn bác sĩ Triệu: “Sếp lớn cướp thuốc của anh là thằng cha có bà vợ rảnh rỗi ôm bụng bầu bỏ nhà ra đi phải không?”
Bác sĩ Triệu đau đầu nhức óc đáp: “Đúng thế.”
Vi Sinh Dư Xán trợn trắng mắt, cầm điện thoại đi ra ngoài: “Đồ điên, tôi đi nói chuyện với anh ta bảo anh ta nôn ra một phần thuốc.”
Bác sĩ Triệu khiếp sợ đi theo phía sau cô ấy: “Nhưng sếp lớn nói vợ của anh ta sốt, anh ta muốn đối địch với cả thế giới!”
Vi Sinh Dư Xán không thèm ngoảnh đầu lại: “Tôi cũng đâu phải toàn thế giới, anh ta dám đối địch với tôi thử xem?”
Vẻ sầu muộn trên mặt bác sĩ Triệu lập tức tiêu tan, khôi phục lại dáng vẻ thư sinh tuấn tú, háo hức đi theo sau lưng Dư Xán: “Cô ngầu quá đi! Cô là sếp nào vậy?”
Vi Sinh Dư Xán: “Tổng giám đốc Vi!”
Bác sĩ Triệu vui sướng chạy tới bên cạnh cô ấy: “Vâng, Tổng giám đốc Vi!”
Kiều Sở Sở: “?”
Sao cứ có cảm giác hai người này “khá ngọt” nhỉ?
Tiểu Tạ thở hồng hộc cầm nhiệt kế chạy vào trong phòng: “Cô chủ, mười một nhiệt kế điện tử cô cần mang tới rồi đây!”
Kiều Sở Sở nhận lấy: “Cô ra ngoài đi Tiểu Tạ, trong này toàn là bệnh nhân, cô đừng để bị lây bệnh, đến lúc đó sẽ bị khó chịu.”
Tiểu Tạ lắc đầu, kiên quyết nói: “Tôi tới giúp cô nhé, cô chủ. Cô cũng bận bù đầu bù cổ rồi, đừng để mệt quá.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận