Chương 496

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 496

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chăm Sóc
Kiều Sở Sở bình tĩnh liếc nhìn cô ấy một cái.
Tiểu Tạ vội đóng chặt cửa!
Trong phòng chỉ còn lại cô và mười một bệnh nhân.
Người không bị bệnh đều bị cô đuổi hết ra ngoài.
Cô đi tới trước mặt Bùi Uyên, vứt nhiệt kế lên người anh.
Bùi Uyên bừng tỉnh, nhưng đã bị sốt tới mức đầu óc mê man, mơ hồ nhìn cô.
Cô loay hoay với cánh tay của anh, để anh kẹp nhiệt kế.
Tim anh chợt dao động, cơ thể giống như đang nằm trên mặt nước ấm nóng, muốn nói chuyện nhưng lại không có sức lực.
Kiều Sở Sở cầm miếng dán hạ sốt, dán lên trán anh.
Bùi Uyên không mở nổi mắt, chậm rãi đưa tay níu lấy góc áo của cô.
Kiều Sở Sở hoàn toàn không ý thức được, kéo màn cửa lại, đi tới bên cạnh giường Bùi Triệt.
Bùi Triệt ngủ cũng không sâu, cô vừa bước tới bên cạnh anh ấy, anh ấy đã mở to mắt, hơi thở nóng hổi: “Sở Sở…”
Kiều Sở Sở cúi người, nhẹ nhàng chạm vào trán anh ấy.
Anh ấy cảm thấy lành lạnh, thoải mái dễ chịu nhắm mắt lại, cọ cọ vào lòng bàn tay của cô.
Cô đặt nhiệt kế xong, xé mở miếng dán hạ sốt, dán lên trán anh ấy.
Bùi Triệt cảm thấy dễ chịu hơn chút, mở đôi mắt đã sốt tới đỏ ngầu, biết ơn nhìn cô: “Em vất vả rồi.”
Cô lắc đầu: “Đừng khách sáo như người ngoài thế, em bệnh anh cũng chăm sóc em không phải sao?”
Cô kéo rèm lên, đặt nhiệt kế trên người Bùi Du Xuyên.
Bùi Du Xuyên nóng sốt đến mức không suy nghĩ được gì, đạp chăn mền sang một bên, khô nóng không chịu nổi: “Nóng quá Sở Sở.”
Kiều Sở Sở xé mở miếng dán hạ sốt, đắp lên trán anh ấy: “Dán cái này rồi không nóng nữa.”
Anh ấy đã cảm thấy dễ chịu hơn chút, quyến luyến cầm lấy góc áo của cô: “Em sẽ chăm sóc anh chứ?”
Kiều Sở Sở để tay anh ấy vào trong chăn: “Em ở ngay trong phòng này, còn một đống người chưa kẹp nhiệt kế nữa, em phải làm cho từng người từng người.”
Bùi Du Xuyên hụt hẫng mấp máy môi: “Được.”
Cô lại tới trước mặt Bùi Phong Lộng, dán miếng hạ sốt, đặt nhiệt kế trôi chảy.
Bùi Phong Lộng mệt lử: “Đừng để mệt quá, tự anh nằm nghỉ ngơi là được rồi.”
Cô không thèm để ý: “Vậy đâu có được, lúc em ngã bệnh các anh đều chăm sóc cho em mà, lúc các anh bệnh em cũng đâu thể bỏ chạy đâu nhỉ?”
Bùi Phong Lộng giật mình, yếu ớt nói: “Nhưng bọn anh là một đám người chăm sóc một mình em, còn em là một người chăm sóc cả đám người bọn anh.”
“Anh cũng biết em một mình chăm sóc cả đám người các anh sao.” Cô trách cứ anh ấy: “Lúc trước em bảo các anh đi, các anh không chịu đi, thế nào cũng phải làm ổ trên sô pha trong phòng em. Bây giờ thì hay rồi, tất cả đều bệnh hết rồi.”
“Nhưng chả sao cả.” Cô giém góc chăn cho anh ấy, chớp mắt nói: “Đồng cam cộng khổ hoạn nạn có nhau, đúng không!”
Bùi Phong Lộng ngơ ngác, vẻ ảm đạm trong mắt hiện lên chút vui mừng, gật đầu.
Bùi Mộc và Bùi Từ nửa sống nửa chết nằm trên hai chiếc giường sát nhập lại với nhau: “Sở Sở à… Sở Sở của bọn anh… Mau tới đây đi…”
Kiều Sở Sở đau đầu kéo rèm ra: “Tới rồi đây.”
Hai người bọn họ dang rộng cánh tay, làm tư thế muốn ôm cô, làm nũng với cô: “Người bọn anh đau quá, em ôm một cái trấn an bọn anh đi có được không?”
Kiều Sở Sở chỉ về phía Bùi Du Xuyên: “Ôm vỗ về thì không có, nhưng có dép lê của Bùi Du Xuyên, anh muốn không?”
Bùi Du Xuyên đang sốt hoang mang quay đầu sang: “?”
Bùi Mộc lẫn Bùi Từ thất vọng, nửa chết nửa sống nằm thẳng cẳng trên giường: “Em chả có chút đau lòng gì cả!”
Cô bất đắc dĩ đắp chăn cho hai người họ, cảm thấy tóc hơi vướng víu, thuận tay vén tóc lên.
Hai người đồng loạt nhìn về phía cô.
Ngón tay trắng nõn của cô vén tóc lên, lộ ra chiếc cổ thon thả, hai lọn tóc con màu đỏ bên tóc mai trượt xuống.
Miệng hai người hơi há hốc, hai mắt nhìn thẳng vào cổ của cô, vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
“Khát à?”
Kiều Sở Sở buộc tóc xong, để ý thấy hầu kết của hai người họ chạy lên chạy xuống, cầm lấy ly nước cắm ống hút trên đầu giường, đưa tới bên khóe miệng của hai người họ.
Hai người chậm rãi rướn người lên, ngậm lấy ống hút, hút từng ngụm nhỏ.
Bọn họ vừa uống nước vừa giương mắt nhìn cô.
Hai người bọn họ ngại ngùng nói: Bọn anh uống đủ rồi.”
Câu nói này xen lẫn xấu hổ lẫn e dè.
Kiều Sở Sở đưa nhiệt kế cho hai người bọn họ: “Kẹp đi, năm phút sau em tới lấy.”
Mặt Bùi Mộc và Bùi Từ đỏ như tôm luộc, giơ tay nhận lấy nhiệt kế kẹp trong người, thoáng nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nhau, đều nhìn thấy rõ tâm trạng nói không rõ diễn tả không xong trong mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận