Chương 497

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 497

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhiệt Độ
Kiều Sở Sở kéo rèm lên, đi tới trước giường của Bùi Bất Tiện.
Bùi Bất Tiện cuộn tròn co người lại thành một đống, một tay ôm lấy Westie ngủ rất ngon lành.
Tư thế này không tốt để kẹp nhiệt kế cho lắm, cô dứt khoát cầm lấy nhiệt kế điện tử quét trán anh ấy.
38,7 độ.
Cô cảm thán thở dài, dán miếng dán hạ sốt cho anh ấy.
Bùi Bất Tiện lại túm góc áo của cô, mơ mơ hồ hồ nói mê sảng: “Sở Sở, đừng đi…”
Kiều Sở Sở cười khẽ, nhẹ nhàng gỡ tay anh ấy để trở lại.
Bùi Bất Tiện còn như thế, vừa sốt là nói năng mê sảng.
Nhưng anh ấy bị sốt thì ngoan nhất, bởi vì anh ấy chỉ biết ngủ, không làm gì cả.
Cô kéo rèm lên, tiến tới trước mặt Vi Sinh Văn Trạm.
Vi Sinh Văn Trạm nhíu mày, miệng hé một nửa, khó chịu thở hồng hộc.
Cô cảm thấy không ổn, sợ anh ta nhiễm trùng phổi, nhẹ nhàng đặt tay lên trán anh ta.
Văn Trạm đột nhiên bừng tỉnh: “Ai đó?”
“Là tôi.” Kiều Sở Sở trấn an anh ta: “Đừng sợ.”
Trong lòng cô lại không nhịn được bổ thêm một câu: [Con trai còn khá đề phòng?]
Vi Sinh Văn Trạm cảm thấy đầu óc mình rối tung, nghe thấy câu nói con trai vậy mà cảm giác khá quen thuộc.
Trong đầu anh ta chỉ có một suy nghĩ.
Không phải kẻ địch.
Là Kiều Sở Sở.
Hai mắt anh ta hơi đảo, ngủ tiếp.
Kiều Sở Sở đứng trở ra ở bên cạnh, làm kiểu gì cũng không kẹp nhiệt kế cho anh ta được.
Vi Sinh Văn Trạm này quá giống nam chính trong bộ truyện tranh của cô.
Đến cả dáng vẻ yếu ớt khi sốt cao cũng giống như đúc như trong manga.
Cô vẫn chưa vượt qua được ải này trong lòng mình!
Cô cân nhắc hết lần này tới lần khác, cầm lấy nhiệt kế điện tử quét trên trán anh ta.
38,8 độ.
Kiều Sở Sở cau mày, dán miếng hạ sốt cho anh ta rồi lại đi tới trước mặt Vi Sinh Biệt Hạc.
Vi Sinh Biệt Hạc khát nước muốn chết: “Khát nước quá…”
Cô vội cầm lấy ly nước cắm ống hút đặt trên bàn bên cạnh: “Đây.”
Biệt Hạc mở to đôi mắt phượng, người trước mắt dần dần từ mơ mơ hồ hồ trở nên rõ ràng.
Kiều Sở Sở cúi người, lo lắng nhìn anh ta.
Anh ta bất ngờ, càng được quan tâm mà lo lắng, vừa uống nước nhìn cô vừa sững sờ.
Kiều Sở Sở đỡ đầu anh ta: “Uống đủ chưa?”
Anh ta ngơ ngác gật đầu.
Kiều Sở Sở thả anh ta xuống, dán miếng dán hạ sốt cho anh ta, đưa nhiệt kế cho anh ta: “Kẹp một lát đi, lát nữa tôi tới lấy.”
Biệt Hạc vươn tay nhận lấy, biết ơn nhìn cô: “Cảm ơn, cô vất vả rồi.”
Kiều Sở Sở tiếp tục đi tới trước mặt Vi Sinh Lẫm.
Vi Sinh Lẫm nhắm mắt, ngủ cũng không sâu lắm.
Đầu óc của anh ta cứ như bị đánh vậy, đúng là đau chết được.
Bỗng dưng trán anh ta mát lạnh, được ai đó dán miếng dán hạ sốt.
Vi Sinh Lẫm dồn sức mở to mắt thì trông thấy Kiều Sở Sở đang kẹp nhiệt kế cho anh ta.
Cô không biết anh ta đã tỉnh, tự nhiên như không dịch chăn cho anh ta, kéo rèm lại.
Vi Sinh Lẫm: “…”
Anh ta giật mình sửng sốt kẹp nhiệt kế, sờ miếng dán hạ sốt trên mặt, được quan tâm mà kinh ngạc nhớ lại mọi chuyện vừa rồi.
Kiều Sở Sở đi tới trước mặt Hoài Lăng.
Hoài Lăng không thoải mái nhắm mắt, thở từng hơi ngắn.
Ngay khi Kiều Sở Sở vừa tới gần, đột nhiên cậu nhào tới kề dao lên cổ cô!
Cô bị giật mình: “Hoài Lăng?”
Hoài Lăng tỉnh táo trở lại từ trong trạng thái đề phòng, thấy rõ là Kiều Sở Sở, vẻ mặt mềm nhũn trong chốc lát, tay đang túm gáy của cô thuận thế ôm lấy cô, cọ cọ trên cổ cô.
Giống như báo săn đột nhiên biến thành mèo, thở khò khè làm nũng trong lòng cô.
Kiều Sở Sở sa sầm mặt, quả quyết ấn cậu xuống giường: “Ngứa da à? Lần trước tôi đã nói với cậu thế nào?”
Hoài Lăng bĩu môi, da mặt dày cầu xin: “Chị ơi em sai rồi, chị đừng giận!”
Trông có vẻ là sợ rồi.
Ngược lại trong ánh mắt không thấy sợ hãi được bao nhiêu.
Vả lại còn có biểu cảm mừng thầm được ăn kẹo.
Cô đưa nhiệt kế cho cậu: “Tự kẹp đi!”
Hoài Lăng tủi thân nhận lấy, kẹp nhiệt kế, vô cùng đáng thương nhìn cô.
Kiều Sở Sở dán miếng dán hạ sốt lên trán cậu một cái “Bộp!”
Đầu cậu ngửa hẳn ra sau, nhưng vẫn vui vẻ nhếch miệng, quỳ gối trên giường khoa tay với cô: “Dù chị đối xử thô bạo với em, nhưng chị thật sự rất thương em.”
Kiều Sở Sở liếc mắt: “Đừng có dính người như thế, chỉ là do tôi lây cho cậu, tôi nhân tiện chăm sóc cho cậu mà thôi.”
Hoài Lăng mong chờ: “Vậy chị biết chị lây bệnh cho em thế nào không?”
Kiều Sở Sở: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận