Chương 497

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 497

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

496 Liên Thắng, Ôn Thời Khải 1
Cô giống như ngồi trên tàu lửa lên đỉnh núi, đột nhiên nở nụ cười với phiếu điểm này, mắt cong cong như trăng non, sau đó mở hội thoại chat gửi cho Lục Nhất Hoài.
Mấy giây sau, bên kia gửi tin nhắn đến.
Ôi chao, bạn nhỏ biểu hiện không tệ.
Chẳng qua, khu khụ…
Vẫn là kém hơn một chút người bạn trai mềm mại kia.
Chỉ nhìn mấy dòng tin nhắn này, Lâm Chi Nam cũng có thể tưởng tượng ra giọng điệu và vẻ mặt của anh ta, kéo lấy âm cuối, trong mắt dịu dàng lại kiêu ngạo, tự mang theo ôn nhu.
Hừ, khoác lác ai mà không biết.
Lâm Chi Nam bĩu môi không phục.
Nhưng mà chờ nửa tháng về Yến Đại nghe bạn học giới thiệu, mới phát hiện anh ta thật sự không khoác lác.
Bên kia lại hỏi Em đang ở đâu thế? Từ trưa đến giờ đều không lên tiếng, gửi định vị để anh đến đón em.
Lâm Chi Nam nhìn trái nhìn phải, phát hiện mình đi vào một con hẻm nhỏ trong phố, bên chỗ trạm dừng viết chữ đường Ninh Nam.
Cô đang định gửi định vị cho Lục Nhất Hoài, lại ở trong tiếng vui cười nghe được có người gọi tên cô…
“Lâm Chi Nam…”
Giọng điệu gần như khàn, lạ lẫm lại xen lẫn chút run sợ quen thuộc, cô theo tiếng gọi nhìn lại, ở trong ánh sáng trắng, nhìn thấy gương mặt người đàn ông, loáng thoáng mơ hồ, bóng dáng cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi đứng ngược chiều ánh sáng, chỉ có đôi mắt như chim ưng của anh ta vẫn hoàn toàn sắc bén như trước, âm trầm, thậm chí là điên cuồng.
Giống như có hơi lạnh thấu xương từ trong lòng bàn chân bốc lên, Lâm Chi Nam khiếp sợ nhảy dựng, sắc mặt trong nháy mắt trắng xanh.
“Lâm Chi Nam.”
Giọng nói kia đã khàn, mang theo cảm xúc khác, mắt Liên Thắng chăm chú nhìn cô.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé sắp bị ánh sáng chỗ trạm xe bus nuốt chửng.
Cách con đường nhìn nhau, anh ta gần như không chớp mắt mà nhìn.
Bước chân tự động đi đến chỗ cô, một chiếc xe con nhanh chóng lướt qua, dòng xe cộ tấp nập ép anh ta lui về.
Bóng dáng kia quay đầu bỏ chạy, không hề lưu luyến.
Đồng tử Liên Thắng co rụt lại, gầm nhẹ “Lâm Chi Nam, dừng lại cho anh ”
Anh ta thầm mắng một tiếng, hai bước, ba bước, xông đến chỗ đường phố đối diện, lúc sắp đu.ng vào xe lại chống đỡ đầu xe tung người nhảy lên, bước đi như bay.
“Lâm Chi Nam, con mẹ nó anh bảo em dừng lại cho anh ”
“Dựa vào bước chân ngắn đó của em, em cho rằng có thể chạy đi đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận