Chương 497

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 497

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu thiếu gia bị khống chế vung đao về phía anh rể, chìa khóa khống chế, ánh trăng sáng biến thành tình địch đối chọi gay gắt (phần 3)
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Ngũ Hi Thần bình tĩnh đứng tại chỗ, tựa như không lòng không có chút xao động nào.
Tất cả mọi người đều không biết, nhưng chỉ có trong lòng Ngũ Hi Thần là rõ ràng, một kích mới vừa rồi không phải do hắn mong muốn, cũng không phải năng lực của chính hắn.
Mặc dù Ngũ Hi Thần hận không thể sớm giết được Tề Dục, thậm chí ngay cả mộ tổ tiên của đối phương cũng phải đào hết lên, nhưng hắn vẫn có lý trí nhất định của mình.
Không đến nỗi ban ngày ban mặt tấn công cánh cửa sinh mệnh của đối phương.
Một kích mới vừa rồi là suy nghĩ của Diệp Tử Ngung.
Năng lực tương tự cũng là do Diệp Tử Ngung ban cho.
Ngũ Hi Thần tựa như đã biến thành vũ khí chiến đấu trong tay Diệp Tử Ngung, có thể làm theo tâm ý của Diệp Tử Ngung, tấn công bất kỳ người nào, hơn nữa năng lực sử dụng cũng không thuộc về mình.
Đồng thời thân thể cũng tựa như bị khống chế hoàn toàn, chẳng hạn như vừa rồi, rõ ràng hắn chỉ muốn bảo vệ Tô Mộc, cách Tô Mộc gần một chút, gần thêm chút nữa, nhưng dưới sự điều khiển của Diệp Tử Ngung, hắn chỉ có thể cứng ngắc lui sang một bên, hơn nữa cho dù có ra lệnh bao nhiêu lần trong đầu, thân thể cũng hoàn toàn thờ ơ…
Một mảnh hỗn loạn, Tô Mộc miễn cưỡng bế đứa bé, cả người lảo đảo muốn ngã, sắc mặt tái nhợt, cứ như một giây kế tiếp là sẽ bất tỉnh.
Cũng may trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, giữa hai người đang tranh đấu, Diệp Tử Ngung rất tự nhiên vượt qua hai người đó đi đến trước mặt Tô Mộc, hơn nữa còn đưa tay đón lấy Tô Mộc chân đứng không được vững, gần như muốn ngã nhào.
”Có sao không?” Diệp Tử Ngung cười cực kỳ dịu dàng, hôm nay anh mặc một thân trang phục màu trắng, quần trắng, áo sơ mi màu trắng cùng áo khoác màu trắng, khiến anh thoạt nhìn hoàn toàn không hề liên quan gì đến hết thảy những chuyện bẩn thỉu máu tanh tàn nhẫn này, vẫn giống như ánh trăng sáng treo cao ngày đó, trong sáng lạnh như băng, chỉ có thể ngắm chứ không thể chạm vào.
Nhưng trăng sáng trên trời đã rơi xuống nhân gian, hơn nữa còn yêu người…
Có thể đây là kịch bản mà một số người sẽ thích, nhưng hết thảy trước mắt, Tô Mộc chỉ cảm thấy hoang đường, đồng thời khi nhìn Diệp Tử Ngung, tiềm thức của cậu nói cho cậu biết, Diệp Tử Ngung là sự tồn tại nguy hiểm nhất ở đây.
”Không, không sao…” Tô Mộc vội vàng đứng vững, rời khỏi lồng ngực của Diệp Tử Ngung.
Lúc này Ngũ Nhan Tịch mới đứng dậy: ”Tử Ngung, đã lâu không gặp, không ngờ thời điểm gặp lại nhau vậy mà lại thành ra thế này.”
Trên gương mặt luôn luôn ôn hòa của đại thiếu gia hiện lên một chút ưu sầu, anh ta khẽ thở dài: ”Có lẽ tôi vẫn chưa giới thiệu với anh, đây là Tô Mộc bạn trai tôi, còn có con của chúng tôi, cảm ơn anh đã giúp đỡ bọn họ, nếu như cần gì, tôi sẽ cố gắng báo đáp.”
Chuyện của bạch liên thì đương nhiên trà cũng phải vừa đúng lúc.
So với Tề Dục, còn tăng thêm một bậc.
Ừm, đồng thời, quan hệ giữa ba người cũng phức tạp hơn.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận