Chương 498

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 498

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ai Tỉnh
Cô nhớ lại chuyện không muốn nhớ trong đầu.
Cô giơ tay véo mặt cậu!
[Vi Sinh Hoài Lăng này kiểu gì cũng miệng tiện hết đúng không! Ban đầu thấy cậu ấy bị bệnh mình không muốn nói gì!]
Hoài Lăng nghe thấy tên của cậu, càng phấn khích xin tha: “Chị, em sai rồi chị!”
Trong mắt cậu như có ánh sao, mặt bị véo đau cũng không thèm quan tâm, càng không thành thật khoa tay nói: “Em cũng không nhắc tới nữa!”
Hoài Lăng ngoan ngoãn nằm xuống, làm động tác ngủ: “Em ngủ đây!”
Cậu ngoan ngoãn nói tiếp: “Em ngủ ngoan đây!”
Kiều Sở Sở bất đắc dĩ đắp chăn cho cậu, quay trở lại sô pha đối diện giường ngồi xuống.
Nửa tiếng đồng hồ sau, bác sĩ Triệu đem theo bình truyền nước trở về.
Truyền nước xong xuôi cũng mất tầm hai tiếng đồng hồ, Dư Xán cũng không nán lại tiếp, ném lại một nụ cười không rõ ý tứ rồi rời đi ngay.
Kiều Sở Sở tắt đèn trong phòng, chỉ mở một chiếc bàn bàn ở gần sô pha, im lặng trông chừng.
Không biết mất bao lâu, bọn họ khoan thai tỉnh giấc, mơ hồ nghe thấy tiếng ngòi bút ma sát trên mặt giấy trong phòng.
Trong người đã cảm thấy ổn hơn nhiều, giống như được giải phóng từ trong dung nham nóng rực ra, đầu cũng không còn đau lắm.
Trong phòng chỉ có một ngọn đèn ấm áp.
Bọn họ rướn người dậy nhìn về phía nguồn sáng.
Ánh sáng vàng nhạt tự nhiên, Kiều Sở Sở co người cuộn tròn trên sô pha, mái tóc dài xõa tung rối loạn, cầm bút cảm ứng pencil trong tay, vẽ tranh trên máy tính bảng.
Áo khoác len hở cổ màu hồng phấn vải mềm của cô quấn lấy thân hình gầy gò của cô, trên chân mặc quần ống rộng màu trắng ngà rộng rãi thoải mái. Ánh đèn rọi xuống mái tóc xoăn màu nâu đỏ của cô, mỗi một sợi tóc đều như đang phát sáng.
Tiếng động xoạt xoạt kia chính là âm thanh bút cảm ứng ma sát với máy tính bảng.
Hình ảnh tĩnh lặng thoải mái như vậy, rõ ràng đang ở trong cùng một căn phòng lại có ảo giác như đang ở hai thế giới khác nhau.
Cô đẹp đến mức tựa như một bức tranh động.
Bọn họ nhìn đến ngây người.
Kiều Sở Sở hơi mệt lử, tựa đầu vào rìa sô pha, ngửa đầu thở dài.
Ánh sáng ấm áp dịu dàng rơi xuống sườn mặt của cô, tựa như một lớp sương mù màu vàng phủ lên quanh người cô, nhìn không rõ cũng không nắm bắt được.
Cô không nghĩ ra linh cảm, ngón tay vô thức nghịch bút cảm ứng thon dài.
Bút trong tay phải cô bị nghịch ra từng kiểu từng kiểu hình dạng khác nhau.
Ánh mắt bọn họ hướng vào ngòi bút kia, hầu kết trượt lên xuống, hô hấp cũng trở nên khô nóng.
Ai đó vô thức phát ra tiếng động: “Ưm…”
Sắc mặt bọn họ thay đổi, đồng loạt nằm lại xuống giường!
Kiều Sở Sở nhìn về phía bọn họ.
Cô tựa như một con hươu nhạy bén dưới ánh sáng, dựng thẳng lỗ tai lắng nghe nơi phát ra âm thanh: “Ai tỉnh rồi à?”
“…”
Bọn họ đang ở đối diện cô, đợi chờ trong bóng tối, khuôn mặt rất bình tĩnh nhưng quả tim gần như sắp nhảy ra ngoài!
Bọn họ mất tự nhiên túm chặt chăn trong tay, sợ cô phát hiện!
Kiều Sở Sở xuống sô pha, nhẹ tay nhẹ chân tới gần bọn họ.
Cô bắt đầu từ Bùi Uyên, sờ lên trán anh.
Hạ sốt rồi.
Bùi Uyên kinh ngạc lẫn vui mừng nhìn về phía cô.
Cô đi thẳng về phía Bùi Triệt, sờ trán Bùi Triệt.
Ánh mắt Bùi Triệt u tối, ngước ánh mắt tham lam nhìn về phía cô.
Kiều Sở Sở thử nhiệt độ từng người từng người một.
Hình như hạ sốt hết rồi.
Cô thở dài, xoay người rời đi.
Bọn họ đều trông mong nhìn cô.
Cô lại không nhìn tới bọn họ cái nào.
Lâu Thính Tứ nhẹ nhàng gõ cửa phòng, đẩy cửa tiến vào: “Ngủ chưa Sở Sở?”
Kiều Sở Sở vội “suỵt” một tiếng: “Bọn họ ngủ cả rồi, sao vậy?”
Lâu Thính Tứ nhìn dáng vẻ dịu dàng này của cô, đầu tiên là giật mình, ánh mắt tràn ngập tình ý nở nụ cười: “Tôi mang quà tặng cho cô, muốn để cô xem thử, có tiện tới phòng tôi không?”
Bọn họ: “?”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Quà tặng à?”
Cô vui sướng bước tới trước mặt Lâu Thính Tứ: “Được, đi thôi.”
Những người kia: “?”
Lâu Thính Tứ mặt mũi tươi cười, đẩy mở cửa, để Kiều Sở Sở ra ngoài.
Ngay khi cô vừa rời khỏi phòng, tất cả mọi người đang nằm trên giường đều ngồi bật dậy.
Khóe miệng Lâu Thính Tứ chứa nụ cười đắc ý, giống như không trông thấy phản ứng của đám người này, tiến vào phòng khách của anh ta cùng Kiều Sở Sở.
“Lạch cạch”.
Lâu Thính Tứ khóa trái cửa phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận