Chương 499

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 499

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảm ơn tiên tử Kira109 đã ủng hộ 10.000 vàng cho Nam Nam, thế là bốn anh nam chính chuẩn bị tề tụ ở Thượng Hải rồi 3
498 Liên Thắng, Ôn Thời Khải 3
Ánh sáng lướt qua trong xe, lướt qua gương mặt anh tuấn của người đàn ông, thỉnh thoảng có bóng mờ, nổi bật lên ngũ quan thâm thúy của anh ta và tướng xương vô cùng tốt.
Nói thật thì chính bản thân anh ta cũng không biết mình muốn làm gì.
Thuần túy chỉ là nhàm chán mà thôi.
Lúc này đến con đường giao nhau, đèn đỏ sáng, xe dừng lại.
Ánh mắt Ôn Thời Khải tùy ý nhìn ra bên ngoài một vòng, đang định thu hồi tầm mắt thì đúng lúc vô ý nhìn thấy một bóng dáng đang chạy ở đối diện.
Bước chân cô lộn xộn, lỗ mãng, áo khoác tuột ra bả vai, vẫn đang điên cuồng chạy về phía trước.
Nhìn ra được thiếu nữ đã rất mệt mỏi, toàn bộ tóc mái bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, trong đôi mắt sáng kia lúc này lại chứa đầy sợ hãi và bối rối.
Giống như dân liều mạng vậy.
Quả thật là dân liều mạng.
Chẳng qua hai giây sau, Ôn Thời Khải cau mày nhận được đáp án.
Anh ta nhìn thấy phía sau có người đuổi theo cô, sắc mặt căng cứng khó coi, lúc chạy áo khoác gió bị vén lên, lộ ra cả người cao lớn âm trầm.
Khoảng cách càng ngày càng gần, càng ngày càng rút ngắn.
May lúc đèn đỏ chỉ còn vài giây nữa là hết, thiếu nữ liều sống liều chết xông qua đường, trong tiếng còi inh ỏi, nhiều lần cô suýt chút nữa đã hoảng sợ té ngã, sau cùng giống như chim sợ cành cong, từ bậc thang dành riêng cho người đi bộ, đi xuống dưới bờ sông.
Mà người đàn ông ở đối diện hiển nhiên không phải người mềm yếu gì, vung tay lên cản lại mấy người ngăn anh ta, mạnh mẽ xông vào đèn xanh đèn đỏ.
Chỉ mấy giây, giống như một tia chớp chạy điên cuồng.
“Chuyện này đúng là…” Chu Nguyên bị “mưa gió” bên ngoài làm cho kinh hãi, không nhịn được cười rộ lên.
“Làm phiền lái đến đối diện, sau đó dừng xe ”

Con đường dành riêng cho người đi bộ ở sông Hoàng Phổ này, hướng xuống dưới là một đám quán bar, dọc theo bờ sông là một dãy dài.
Lâm Chi Nam đứng trong đám người xuyên thẳng qua, đu.ng vào ai cũng chưa từng dừng bước, bộ dáng hùng hổ.
Cô không biết mình nên đi đâu, nên trốn ở đâu, thế là một đường sinh tử chạy trong con phố quán bar xa họa trụy lạc.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ… Không thể ngừng, tuyệt đối không thể ngừng.
Từ trước đến nay cô luôn bình tĩnh suy nghĩ đâu ra đấy, vào lúc này lại không còn sót một thứ gì, từ đầu đến chân run rẩy, khiến cho cô sinh ra một loại mê muội như muốn xụi lơ.
Tiếng gào thét ở sau lưng mơ hồ truyền đến, đã mấy con phố rồi vẫn chưa từng dừng lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận