Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dư Vị Ngọt Ngào Trên Không & Chàng Huấn Luyện Viên Nóng Bỏng
Không gian trong khoang hạng thương gia dần trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng động cơ êm ái như tiếng ru. Trong chiếc chăn mỏng, một màn kịch tình ái vừa hạ màn nhưng dư vị của nó vẫn còn nồng nàn, ám muội. Chu Thanh không vội vã rút lui, hắn vẫn luyến tiếc vuốt ve tấm lưng trần mịn màng như lụa của Lâm Tuyết, tận hưởng cảm giác da thịt trơn mát dưới lòng bàn tay thô ráp.
Hắn lật người cô lại, để cô nằm ngửa, ánh mắt tham lam quét dọc cơ thể ngọc ngà đang phập phồng thở dốc. Hai bầu ngực trắng nõn, căng tròn vẫn còn vương lại những dấu tay đỏ hồng, đầu nhũ hoa sưng tấy vì bị mút mát, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh. Chu Thanh cúi xuống, hôn lên hõm cổ, rồi trượt dần xuống xương quai xanh tinh xảo, để lại những vệt nước bọt ướt át.
“Thúc… ưm… nhột…” Lâm Tuyết vặn mình, tiếng rên rỉ yếu ớt như mèo con gãi vào tim gan người đàn ông.
Chu Thanh cười khẽ, bàn tay to lớn trượt xuống eo, xoa nắn vùng hông mềm mại, rồi luồn vào nách, cù nhẹ vào vùng da non nớt nhạy cảm đó. Lâm Tuyết cười khúc khích, vặn vẹo thân mình như con sâu nhỏ, vô tình cọ xát đôi gò bồng đảo vào mặt hắn. Mùi hương trinh nữ hòa quyện với mùi mồ hôi dâm dấp sau cuộc hoan ái tạo nên một thứ hương gây mê cực mạnh.
Hắn không kìm được, lại cúi xuống ngậm lấy một bên nhũ hoa, đầu lưỡi điêu luyện vờn quanh, mút mát chùn chụt như đứa trẻ bú sữa mẹ. Lâm Tuyết cong người, hai tay luồn vào tóc hắn, vừa đẩy ra vừa như muốn ấn sâu hơn.
“Bảo bối, em ngọt quá, ăn mãi không chán.” Chu Thanh ngẩng đầu, đôi mắt rực lửa tình dục nhìn cô chằm chằm.
Tuy nhiên, thông báo từ loa phát thanh vang lên, máy bay chuẩn bị hạ cánh. Thời gian hoan lạc đã hết. Chu Thanh luyến tiếc buông cô ra, nhanh chóng lấy khăn giấy lau sạch những vết tích dâm dục trên cơ thể cô và cả trên ghế ngồi. Hắn tỉ mỉ cài lại từng chiếc cúc áo, kéo lại váy, chỉnh trang lại tóc tai cho cô, biến cô trở lại thành một tiểu thư đài các, ngoan hiền.
Khi máy bay đáp xuống sân bay gần Thủy Trấn, Lâm Tuyết bước ra với vẻ mặt hồng hào, rạng rỡ lạ thường, khiến ai nhìn vào cũng tưởng cô vừa có một giấc ngủ ngon, chứ không ai ngờ cô vừa trải qua một trận “mây mưa” kịch liệt.
Thủy Trấn hiện ra trước mắt đúng như tên gọi, một thiên đường nghỉ dưỡng bên sông nước hữu tình. Những căn biệt thự sang trọng ẩn mình dưới tán cây xanh mát, những con đường lát đá uốn lượn, và xa xa là sân golf trải dài tít tắp như tấm thảm nhung xanh khổng lồ.
Theo kế hoạch, cả đoàn sẽ đi đánh golf trước khi về nhận phòng và ngâm suối nước nóng. Tại sân golf, nắng vàng rực rỡ trải dài trên bãi cỏ xanh mướt. Gió thổi lồng lộng mang theo hơi nước mát lành.
Vừa xuống xe điện, đập vào mắt Lâm Tuyết là một người đàn ông đang đứng đợi sẵn. Anh ta đội mũ lưỡi trai trắng, dáng người cao lớn, vạm vỡ, nổi bật giữa khung cảnh thiên nhiên.
“Thật là cao a!” Lâm Tuyết thầm cảm thán, ánh mắt không giấu được vẻ ngưỡng mộ.
Người đàn ông tiến lại gần, nở nụ cười rạng rỡ để lộ hàm răng trắng bóng. Anh ta tự giới thiệu mình là Phương Cẩn, huấn luyện viên golf riêng cho gia đình hôm nay. Phương Cẩn khoảng chừng 29, 30 tuổi, khuôn mặt nam tính, góc cạnh như tượng tạc. Làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Đặc biệt nhất là cánh tay của anh ta. Khi Phương Cẩn cầm gậy golf lên chào hỏi, cơ bắp trên cánh tay cuộn lên, những đường gân xanh nổi rõ, chạy dọc xuống bàn tay to lớn, gân guốc. Lâm Tuyết nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay ấy, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo: Đôi tay này mà nắm lấy eo mình, hay nâng niu đôi chân mình, chắc chắn sẽ mang lại cảm giác mạnh mẽ, kích thích vô cùng.
Cổ họng cô bỗng khô khốc, một luồng nhiệt nóng ran lan tỏa khắp người.
Chu Thanh, với bản tính ham vui, vừa gặp được nhóm bạn cũ liền tíu tít nhập hội, bỏ mặc ba người phụ nữ. Mẹ và dì Lâm Tuyết chơi được vài đường bóng thì than mệt, rủ nhau vào khu nghỉ ngơi uống trà, để lại Lâm Tuyết một mình với chàng huấn luyện viên nóng bỏng.
Không gian trên sân golf rộng lớn bỗng chốc như thu nhỏ lại, chỉ còn hai người. Phương Cẩn cao lớn sừng sững, đứng cạnh Lâm Tuyết nhỏ nhắn tạo nên một sự chênh lệch kích thước đầy kích thích. Anh ta mặc áo polo trắng bó sát, lộ rõ lồng ngực vạm vỡ, quần thể thao tối màu ôm lấy đôi chân dài miên man và… một vị trí nhạy cảm nào đó đang nằm im lìm nhưng đầy hứa hẹn.
“Nào, để tôi chỉnh lại tư thế cho em.” Phương Cẩn ân cần nói, giọng trầm ấm nam tính.
Lâm Tuyết cầm gậy, cố tình đứng sai tư thế, mông vểnh cao, ngực ưỡn ra, tạo thành một đường cong chữ S đầy khiêu khích. Cô quay lại, đôi mắt to tròn chớp chớp ngây thơ: “Thầy ơi, em đứng thế này đúng chưa ạ?”
Phương Cẩn nuốt nước bọt, ánh mắt lướt qua đường cong cơ thể cô, dừng lại ở vòng ba căng tròn đang mời gọi. Anh ta bước tới, đứng sát phía sau lưng cô.
“Chưa đúng lắm, tay phải cầm thế này…” Phương Cẩn vòng tay qua người cô, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang cầm gậy.
Lồng ngực rắn chắc của anh ta áp sát vào tấm lưng mảnh mai của Lâm Tuyết. Hơi thở nóng hổi phả vào bên tai cô. Mùi hương nam tính nồng nàn, pha lẫn mùi nắng, mùi cỏ và chút mùi mồ hôi đàn ông sộc vào mũi Lâm Tuyết, khiến chân cô như muốn nhũn ra.
“Em phải thả lỏng hông ra…” Bàn tay to lớn của Phương Cẩn trượt xuống, đặt lên eo thon của cô, rồi từ từ di chuyển xuống hông, điều chỉnh tư thế.
Vô tình hay cố ý, bàn tay ấy lướt qua phần mông cong, nắn nhẹ một cái. Lâm Tuyết rùng mình, nhưng không hề phản đối, ngược lại còn hơi dựa người ra sau, để cơ thể mình dán chặt vào người anh ta hơn nữa.
“Ưm… thầy… thế này sao?” Cô khẽ rên, giọng nói ngọt ngào như mật rót vào tai.
Phương Cẩn cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể thiếu nữ trong vòng tay mình, sự đàn hồi của bầu ngực lấp ló sau cánh tay, và cả sự ướt át, nóng bỏng đang lan tỏa trong không khí. “Con thú” trong người anh ta bắt đầu cựa quậy, thức tỉnh sau lớp quần thể thao mỏng manh. Một buổi tập golf “đặc biệt” dường như chỉ mới bắt đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận