Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Nói Dối Của Ba
Bà Trang Liễu nhìn thấy Mật Mật cuộn tròn trong chăn như một con tằm, vừa giận vừa sốt ruột. Bà ngồi xuống mép giường, kiên nhẫn dỗ dành:
“Con đấy, lớn rồi mà có tâm sự gì cũng không nói với mẹ. Có phải cãi nhau với anh Nhiễm rồi không?”
Mật Mật đột ngột xốc chăn lên. Cô ngồi dậy, đôi mắt đỏ mọng nhìn mẹ mình. Cô mấp máy môi, bao nhiêu uất ức, bao nhiêu kinh hoàng muốn tuôn ra. Nhưng khi nhìn thấy những sợi tóc bạc lấm tấm trên trán mẹ, mọi lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Cô vươn tay ôm chầm lấy cổ bà Trang Liễu, vùi mặt vào vai mẹ, nức nở:
“Mẹ, đây là chuyện của con với Lăng Nhiễm. Mẹ đừng lo lắng. Mẹ lớn tuổi rồi, huyết áp lại không tốt. Mẹ đừng vì tụi con mà mệt… Xin lỗi mẹ.”
Nước mắt cô như vỡ đê, thấm đẫm vai áo bà Trang Liễu.
Bà Trang Liễu thở dài, vỗ về lưng con gái như dỗ một đứa trẻ:
“Lúc trước là con nằng nặc đòi cưới nó. Mẹ đã nói con còn đang đi học, suy nghĩ chưa chín chắn. Nhưng con nhìn mà xem, cuộc hôn nhân này của con làm bao nhiêu họ hàng phải đỏ mắt ghen tị. Nhà chúng ta nghèo, họ hàng coi thường. Giờ thấy họ xun xoe, mẹ cũng hả dạ lắm.”
Đây là lời thật lòng của bà. Một người đàn bà quê mùa, cả đời làm công nhân vệ sinh, bà không biết nói lý lẽ gì lớn lao. Bà chỉ biết những điều thực tế nhất. Lăng Nhiễm là một bến đỗ quá tốt. Nếu chỉ là mâu thuẫn vợ chồng son, bà hy vọng Mật Mật có thể nhẫn nhịn một chút.
Mật Mật nghe mẹ nói vậy, lòng càng thêm đau đớn. Cô hít cái mũi đỏ ửng, cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Mẹ lại nghĩ đi đâu thế. Lăng Nhiễm tốt với con lắm, tụi con không có cãi nhau. Con… con chỉ là nhớ ba thôi. Đúng rồi, con vừa nằm mơ, mơ thấy ba.”
Ba Mật Mật đã mất nhiều năm.
Bà Trang Liễu sững người, rồi thở phào nhẹ nhõm, bật cười:
“Con bé này. Nếu ba con biết con còn nhớ ông ấy, chắc ông ấy dưới suối vàng cũng cười toe toét. Được rồi, nín đi. Tính khí trẻ con, trên đời này chắc cũng chỉ có anh Nhiễm mới chịu được con. Hù chết mẹ rồi.”
“Mẹ~~!”
Mật Mật ôm chặt tay mẹ, làm nũng.
Dáng vẻ này của cô khiến bà Trang Liễu hoàn toàn yên tâm. Nó cũng làm cho Lăng Nhiễm, người đã dựa vào khung cửa từ lúc nào, khẽ cong môi.
Anh bước vào phòng, ngồi xuống sau lưng Mật Mật. Bàn tay to lớn, ấm áp của anh đặt lên bờ vai đang run rẩy của cô.
Mật Mật cứng đờ người.
Dưới ánh mắt của mẹ, cô không dám hất tay anh ra.
“Trước khi đi hưởng tuần trăng mật, chúng ta đi thăm mộ ba đi.”
Lăng Nhiễm nói, bàn tay hơi siết lại trên vai cô. Anh ngước mắt, xuyên qua cặp kính lạnh lùng, nhìn bà Trang Liễu.
Bà Trang Liễu vui vẻ gật đầu:
“Đúng đấy, đúng đấy! Bận rộn mãi cũng chưa kịp giới thiệu con cho ông ấy. Mẹ đi nấu cơm đây. Hai đứa cứ đóng cửa lại nói chuyện đi.”
Bà Trang Liễu vui vẻ đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa phòng ngủ lại giúp đôi vợ chồng son. Bà nghĩ, chắc là Mật Mật bị Lăng Nhiễm cưng chiều quá nên sinh hư, dỗi vặt ấy mà. Vợ chồng mới cưới, dỗ dành một chút là xong.
Cánh cửa gỗ chậm rãi khép lại, trả căn phòng về với sự tĩnh lặng ngột ngạt.
Ngay lập tức, Mật Mật giãy ra khỏi tay Lăng Nhiễm.
Nhưng người đàn ông phía sau còn nhanh hơn. Anh xoay người, đè cô ngã ngửa ra giường. Anh chống hai tay hai bên, giam cô hoàn toàn dưới thân mình. Anh cúi xuống, mặt đối mặt, giọng nói vẫn dịu dàng đến rợn người:
“Mật, giận dỗi chuyện gì? Thật sự là vì nhớ ba sao? Nói cho chồng nghe nào.”
Nước mắt Mật Mật lại trào ra. Cô nằm trên chiếc nệm êm ái, nhìn người đàn ông đẹp trai đang ở gần trong gang tấc.
Một người đàn ông tốt như vậy, tại sao lại là anh trai cô chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận