Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai….”

Đứng ở rộng rãi hành lang, Tô Mộ Thu cực kỳ bất đắc dĩ thở dài.

“Tô Mộ Thu, mày là đại ngu ngốc. Không phải đã sớm đã biết rõ tình huống này sao? Vì sao ngay từ đầu chưa từ bỏ ý định ?”

Hậu quả chưa từ bỏ ý định là leo lên năm tầng lầu, kết quả, mỗi một tầng thư viện đều rất ồn, thậm chí một cái so với một cái càng ồn hơn.

Vì sao muốn tìm một chỗ yên tĩnh đọc sách đều không được ? Thư viện không phải đều rất yên tĩnh sao?

Cô ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn qua đỉnh đầu trần nhà, tuy nhiên khoảng cách khá xa, nhưng vẫn là có thể nhìn ra đại khái, có vài hình vẽ long phượng xoay quanh bay múa ở trong mây, rất sống động. Trần nhà xa hoa này tựa như…. Tựa như tòa lâu đài trong cổ tích mà khi còn bé cô đọc qua. A, có lẽ nghe có chút khoa trương, nhưng đây là ví dụ duy nhất cô có thể nghĩ đến. Mà trần nhà này thuộc về thư viện – kiến trúc bình thường nhất trong học viên. Thật sự là châm chọc!

Cô đem ánh mắt dời về trên người, hoa lệ mà đặc biệt đồng phục, tiêu chí của học viện tư.

Cô chớp mắt mấy cái, đến nay vẫn cảm giác được hết thảy đều không chân thực, buổi sáng thức dậy cô luôn tự nói với mình đây không phải mộng. Thật sự khó mà tin được, cô thật sự vào Thánh Tư học viện.

Dưới lầu mơ hồ truyền đến âm thanh quát lớn cùng tiếng cười, xen lẫn có chút tiếng cầu xin tha thứ.

Cô đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.

Dưới cây đại thụ cách đó ko xa, bảy tám người vây quanh thành một vòng, chính giữa làmột nam sinh quỳ trên mặt đất.

“Thật sự là khó coi.”

Cô bĩu môi.

Một tháng tại Thánh Tư học viên này, cảnh tượng như vậy cũng không ít đơn giản là có nam sinh nhìn cái nam sinh khác lớn lên so với bọn hắn đẹp mắt, không có cam lòng khi dễ người thôi.

Tuy nói là đồng phục giống nhau, kỳ thật nhìn kỹ lại, nam sinh quỳ gối kia ống tay áo có cúc áo bạc, mà những người khác lại có hai cúc áo bằng vàng.

Đó là đẳng cấp phân chia của Thánh Tư học viện.

Thánh Tư học viện nổi danh trog thế giới quý tộc, bao gồm cao trung cùng đại học. Cơ hồ các chính giới, thương giới, trùm hắc đạo từ các quốc gia đều là học viên ở đây. Cho nên, hàng năm đặc biệt các phú hào từ các quốc gia tranh nhau vào đây.

Nhưng mà học viện cũng cho ra một trăm học bổng, trả phí tổn toàn bộ, làm cho những nhân tài có tài năng lại không tiền tài được nuôi dưỡng tốt được có cơ hội ngang hàng nhập học.

Thực khôi hài, đã là cơ hội ngang hàng vậy thì vì sao còn phân chia đẳng cấp?

Học sinh có tiền ỷ vào nhà mình quyền thế, ý khi dễ bọn họ học sinh con nhà bình dân. Mà chỉ cần không làm thiệt hại mạng người, học viện đối loại sự tình này bình thường là một mắt nhắm một mắt mở.

Nam sinh còn đỡ cùng lắm là bị người nhục nhã một phen, lại ấu đả vài cái. Mà nữ sinh có dung mạo xinh đẹp thường chạy không khỏi vận mệnh bị mọi người đùa bỡn, trừ phi cô có thể tìm được một người hậu thuẫn đủ mạnh. Tựa như thiếu nữ vừa mới trong thư viện, rõ ràng không tình nguyện, lại vẫn là miễn cưỡng cười vui, giả ý đón ý nói hùa.

Cô khẽ vuốt cúc áo nơi ống tay áo, tự đáy lòng may mắn chính mình sinh trưởng bình thường, hơn nữa tính cách ít nói, dù cho đứng trước công chúng cũng không có ai hội chú ý tới cô, đối với cô cảm thấy hứng thú.

“Uy! Cái kia!”

Một cái không khách khí thanh âm cắt đứt Tô Mộ Thu suy nghĩ.

Cô quay đầu nhìn về phía âm thanh truyền đến .

Một nam một nữ. Ống tay áo có hai cúc áo vàng.

“Gọi cô đấy! Sững sờ cái gì, còn không mau tới!”

Nam sinh giận dữ nói, trừng lớn con mắt nhìn cô như một con cá vàng.

Cô muốn cười, nhưng không dám.

“Được.”

Cung kính ứng một tiếng, cô bước đến trước mặt họ, cúi đầu, thái độ hèn mọn.

“Ôm.”

Ôm cái gì?

Ý niệm trong đầu vừa hiện lên, trước mặt quăng ra hai cái túi xách, cô phản ứng nhanh chóng chụp lấy.

Bất kể cô có nguyện ý hay không, đôi nam nữ ôm nhau rời đi.

Bình dân, trong mắt bọn hắn, bất quá là cái tên khác của người hầu.

Tô Mộ Thu cúi đầu, theo thật sát phía sau bọn họ.

Chỉ là túi xách mà thôi, không đáng vì loại chuyện nhỏ nhặt này cùng những vị quý tộc xung đột.

“Cầm cẩn thận một chút.” Nữ sinh cũng không quay đầu lại, ngữ khí cao ngạo,“Đây chính là cha tôi ngày hôm qua từ Pháp mang về, cả nước số lượng có hạn năm mươi cái, nếu làm hư, tôi sẽ bắt cô đền.”

“Dạ.”

Đã sợ bị hư, vì sao không tự xách?

“Hừ! Bình dân chính là bình dân, như con chuột chui nhủi, ti tiện.”

Nam sinh trong giọng nói tràn đầy nồng đậm khinh bỉ.

“Dạ.”

Tô Mộ Thu cúi đầu.

Kẻ có tiền thì như thế nào, bất quá là tấm áo choàng bên ngoài, nội tâm so với bất luận kẻ nào đều thô tục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận