Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rầm!!!”
Tiếng động lớn vang lên trong phòng làm việc của Vân Khê. Chiếc đèn bàn đắt tiền bị cô ném mạnh vào tường, vỡ tan tành từng mảnh. Căn phòng sang trọng giờ đây là một bãi chiến trường hỗn độn: giấy tờ bay tứ tung, ly tách vỡ vụn, ghế bị đá đổ.
“Mẹ kiếp! Vậy mà vẫn không chết! Tại sao hắn không chết???”
Vân Khê gào lên trong cơn cuồng nộ, hai mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu. Khuôn mặt xinh đẹp giờ đây méo mó vì sự hận thù và thất vọng tột cùng.
Toàn bộ nhóm sát thủ đánh thuê tinh nhuệ nhất mà cô đã dốc hết tiền bạc để thuê, đều đã bị giết sạch. Không sót một ai!
Thông qua thiết bị nghe lén cài sẵn ở hiện trường, cô đã nghe thấy tất cả. Tiếng súng, tiếng la hét, và cả tiếng súng lạnh lùng cuối cùng của Tần Khiêm giết chết tên thủ lĩnh – tia hy vọng cuối cùng của cô.
Vân Khê run rẩy bấm nút tự hủy thiết bị nghe lén. Cô ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, vò đầu bứt tóc. Kế hoạch mười năm… tan thành mây khói chỉ trong mười lăm phút. Là do cô quá kém cỏi, hay do kẻ thù quá mạnh?
Và tệ hơn nữa… Tần Khiêm! Hành động của hắn là có ý gì? Tại sao hắn lại giết tên thủ lĩnh đó? Để bịt đầu mối giúp cô? Hay để cảnh cáo cô? Hắn biết tất cả!
Chưa kịp để Vân Khê bình tâm suy nghĩ đối sách, cánh cửa phòng làm việc của cô bất ngờ bị đá văng ra với một lực cực mạnh.
“RẦM!!!”
Cánh cửa gỗ dày nặng nề đập vào tường, suýt chút nữa thì bung bản lề.
Tần Khiêm bước vào như một cơn bão đen tối. Khuôn mặt hắn hầm hầm sát khí, đôi mắt rực lửa giận dữ, không hề che giấu sự thịnh nộ đang bùng phát. Theo sau hắn là Long và vài tên thuộc hạ, ai nấy đều mặt lạnh như tiền, súng lăm lăm trong tay.
Vân Khê kinh ngạc ngước nhìn hắn, chưa kịp thốt lên lời nào thì Tần Khiêm đã sải bước dài tiến thẳng đến chỗ cô. Khí thế bức người của hắn khiến cô cảm thấy ngạt thở.
“Các người… Anh định làm… Á!!!”
Chưa kịp để cô hoàn hồn hay đứng dậy, Tần Khiêm đã cúi xuống, thô bạo bế thốc cô lên vai như vác một bao gạo.
“Anh làm cái trò gì vậy hả? Thả tôi ra! Đồ điên này!”
Vân Khê hoảng loạn, bắt đầu vùng vẫy dữ dội. Cô đấm thùm thụp vào lưng hắn, chân đạp loạn xạ. Cô có võ, sức lực không hề yếu, nhưng so với Tần Khiêm đang trong cơn thịnh nộ thì chẳng khác nào châu chấu đá xe. Cánh tay hắn như gọng kìm sắt kẹp chặt lấy đùi cô, không cho cô chút cơ hội thoát thân nào.
Tần Khiêm không nói một lời, vác cô đi thẳng ra cửa, mặc kệ ánh mắt kinh hoàng của đám nhân viên bảo vệ đang chạy tới. Hắn tỏa ra sát khí nồng nặc khiến không ai dám bén mảng lại gần cản đường.
Ra đến xe, hắn ném cô vào băng ghế sau của chiếc Limousine đen bóng một cách không thương tiếc, rồi lao vào theo, đóng sầm cửa lại.
“Chạy!” Hắn ra lệnh cho tài xế.
Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, Vân Khê bị Tần Khiêm ép sát vào góc. Cô trừng mắt nhìn hắn, thở hổn hển, tóc tai rối bời:
“Anh muốn đưa tôi đi đâu? Anh có quyền gì mà bắt tôi?”
Tần Khiêm nghiêng người tới, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt ấy giờ đây không còn sự trêu đùa nữa, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và chiếm hữu trần trụi.
“Em dám cãi lời tôi? Dám tự ý đi ám sát Huyết Vũ khi tôi đã cảnh báo?” Hắn gầm gừ, giọng nói rung lên vì giận dữ.
“Anh dựa vào đâu mà nói như thế? Bằng chứng đâu?” Vân Khê cố gắng chối cãi, dù biết là vô ích. Cô quật cường nhìn lại hắn, không chịu khuất phục.
“Tôi không cần bằng chứng! Tôi chỉ cần biết sự thật!” Tần Khiêm siết chặt tay hơn khiến cằm cô đau nhói. “Tôi đã nói em phải ngoan ngoãn chờ tôi. Nhưng em lại muốn chơi trò cảm tử? Em chán sống rồi sao? Hay em nghĩ mạng sống của em rẻ mạt đến thế?”
“Đó là việc của tôi! Không liên quan đến anh!” Vân Khê gạt tay hắn ra, hét lên. “Tôi sống hay chết là quyền của tôi! Tôi thà chết còn hơn để kẻ thù sống nhởn nhơ!”
“Câm miệng!”
Tần Khiêm quát lên, sự kiên nhẫn của hắn đã cạn kiệt. Hắn tức giận vì sự liều lĩnh ngu ngốc của cô, và hơn hết, hắn tức giận vì sự sợ hãi vừa thoáng qua trong tim mình khi nghĩ đến cảnh cô có thể đã chết dưới tay Huyết Vũ nếu hắn không kịp thời giết tên sát thủ kia để bịt đầu mối.
“Em nghĩ tôi sẽ để em chết dễ dàng vậy sao?” Hắn cười gằn, dí sát mặt vào mặt cô. “Em là của tôi! Mạng sống của em thuộc về tôi! Từ giờ phút này, em đừng hòng thoát khỏi tôi nửa bước!”
Vân Khê nhìn người đàn ông điên cuồng trước mặt, trái tim đập loạn xạ vì sợ hãi nhưng cũng vì một cảm xúc khác lạ đang len lỏi. Hắn… đang lo lắng cho cô sao?
“Dừng xe! Tôi muốn xuống!” Cô hét lên về phía tài xế.
Nhưng Long vẫn lạnh lùng đạp ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm, đưa cô về hang ổ của con sói già đang đói khát này. Cô biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Và cuộc đời cô, từ khoảnh khắc này, đã hoàn toàn thay đổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận