Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Huy Hiệu Và Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm
Trình Dư Hoan chuồn lẹ với vẻ mặt lo sợ, nhưng thực ra Hứa Từ chẳng nghe lọt tai câu nào của họ. Anh chỉ nói vài câu công việc rồi rời đi.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà, điện thoại reo. Lại là mẹ Hứa, và không ngoài dự đoán, lại là chuyện xem mắt.
“Mẹ à, con chưa từng nghe nói đàn ông 27 tuổi đã ế đến mức phải vội vàng kết hôn đâu.” Hứa Từ day day thái dương, giọng điệu mệt mỏi.
“Con không vội, nhưng đợi con 47, 57, 77 tuổi rồi mới vội à?” Mẹ Hứa ở đầu dây bên kia càm ràm: “Lần này là bà ngoại con đích thân giới thiệu đấy. Con bé tốt lắm, con nhà gia giáo, dòng dõi thư hương, hiện đang mở tiệm sách ở thành phố Du này thôi. Nó lớn hơn con ba tuổi, biết cách chăm sóc người khác lắm. Con rảnh thì đi gặp mặt đi.”
Hứa Từ từ chối thẳng thừng, nói mình bận. Mẹ Hứa tức giận cúp máy, không ngờ lôi cả bà ngoại ra mà con trai vẫn không nể mặt.
Hứa Từ mang theo tập hồ sơ dày cộp trở về Viện kiểm sát, sắc mặt lạnh như băng ngàn năm. Tiểu Phan thấy sếp về, len lén hỏi Trình Dư Hoan: “Phiên tòa hôm nay có vấn đề gì à?”
“Thuận lợi lắm mà, sao thế?”
“Em thấy mặt sếp đen như đít nồi ấy.” Tiểu Phan hoa chân múa tay: “Chị biết cái cảm giác mùa đông đã đến mà mùa xuân thì còn xa tít tắp không?”
Trình Dư Hoan ngẫm nghĩ rồi phán: “… Hứa kiểm làm gì có mùa xuân? Anh ấy là mùa đông vĩnh cửu nhé.”
Hứa Từ vừa bước vào văn phòng, Tiểu Phan đã lon ton chạy theo gõ cửa.
“Hứa kiểm, vừa rồi có người đến tìm anh, bảo là anh đánh rơi đồ.”
“Cái gì?” Hứa Từ không ngẩng đầu, lật giở hồ sơ.
“Huy hiệu kiểm sát.”
Tiểu Phan đặt vật kim loại sáng bóng lên bàn. Hứa Từ khựng lại.
“Cô ấy nói tối hôm kia anh làm rơi ở chỗ cô ấy. Nhưng mà Hứa kiểm này, cái huy hiệu này gài chắc lắm, sao mà rơi dễ thế được?” Tiểu Phan gãi đầu thắc mắc.
Cái huy hiệu đó còn rất mới, sáng loáng, không hề có dấu hiệu bị giằng co hay va đập. Trên áo anh cũng không có vết rách. Chỉ có một khả năng: trong lúc anh lơ đãng, hoặc mất kiểm soát, có người đã dùng tay ấn lên ngực anh, nhẹ nhàng gỡ nó xuống.
Hứa Từ nhíu mày, tim đập trật một nhịp: “Cô ấy đâu?”
“… Ơ?” Tiểu Phan ngớ người, chỉ tay ra cửa sổ: “Hình như vừa mới đi… Ơ kìa, Hứa kiểm!”
Hứa Từ bật dậy như một mũi tên rời cung, lao vụt ra ngoài, nhanh đến mức tạo ra một luồng gió khiến giấy tờ trên bàn bay tứ tung. Những người trên hành lang vội vã dạt ra nhường đường cho vị kiểm sát trưởng vốn luôn điềm đạm nay lại chạy như ma đuổi.
Đã 6 giờ chiều. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ cả bầu trời, màu hồng cam pha lẫn sắc tím tạo nên một khung cảnh mộng mị, hư ảo.
Sau khi Tống Lê gửi lại chiếc huy hiệu, cô thong thả đi về phía chiếc xe của mình. Trời đã vào thu, nhưng cô vẫn ăn mặc phong phanh đầy khiêu khích: quần ống loe cạp cao tôn lên đôi chân dài miên man, áo khoác vest ngắn cũn cỡn chỉ che hờ hững bộ ngực, để lộ vòng eo thon nhỏ, trắng nõn nà.
Cô nhai kẹo cao su, tâm trạng vui vẻ vẫy tay chào bà cụ hàng xóm đang dắt chó đi dạo. Cô còn ngồi xổm xuống, ôm lấy chú chó Corgi mông to.
“Bà ơi, mông cún nhà bà nuôi khéo thế.” Tống Lê cười, đôi môi đỏ mọng cong lên một nụ cười lẳng lơ: “Cháu nhìn mà cũng thấy thèm, muốn vỗ một cái.”
Cô hoàn toàn không để ý đến người đàn ông đang hớt hải chạy ra từ cổng Viện kiểm sát.
Gió thu thổi qua hàng cây ngô đồng, lá vàng rơi lả tả. Cô gái buông chú chó ra, leo lên chiếc xe mô tô phân khối lớn hầm hố. Tiếng động cơ gầm rú vang lên, xé toạc sự yên tĩnh của buổi chiều tà. Chiếc xe lao vút đi, để lại một vệt khói bụi mờ mịt.
Hứa Từ thở hồng hộc lao tới, nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng cô xa dần trong ánh chiều tà.
“Tống Lê…”
Cô không nghe thấy.
Giống hệt như buổi sáng ngày cô rời đi chín năm trước.
Anh không hề tiêu sái, lạnh lùng như vẻ bề ngoài. Anh từng nói sẽ không đuổi theo, nhưng ngày đó anh đã chạy bộ ròng rã 10 kilomet theo chiếc xe của cô, gào thét tên cô đến khản đặc cổ họng.
Nhưng tiếng gọi của anh không thể xuyên qua những tầng mây dày đặc, cũng chẳng thể vọng đến tận Moscow xa xôi.
……
Sau khi trở về văn phòng, Hứa Từ thay đổi ý định. Anh chủ động gọi cho mẹ Hứa, xin phương thức liên lạc của đối tượng xem mắt mà bà ngoại giới thiệu.
Sau đó, anh gọi cho Nhạc Phong: “Giúp tôi điều tra chủ nhân của ‘Thính Vũ Thư Phòng’ một chút.”
Mưa thu ở thành phố Du đã tạnh, nhưng mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời. Anh cảm thấy mình như con cá mắc cạn, bị áp lực của biển sâu đè nén đến ngạt thở. Khao khát chạm vào cô, nhưng mỗi lần vươn tay ra, lại chỉ chạm vào hư vô như trong những giấc mơ.
Chưa đầy mười phút sau, Nhạc Phong gửi thông tin đến.
Cửa hàng trưởng hiện tại là Trần Vũ Phồn, 30 tuổi, người gốc Du. Nhưng chủ sở hữu thực sự đứng sau lại đến từ thành phố S, họ Tống. Những thông tin khác nằm ngoài quyền hạn điều tra của Nhạc Phong.
Trần Vũ Phồn nhận được điện thoại lúc 8 giờ tối.
Hứa Từ đang lái xe, đường phố tắc nghẽn như nêm cối, những chiếc xe nối đuôi nhau như đàn cá chết nằm phơi bụng.
“Alo, xin chào.”
“Tôi là Hứa Từ.”
Anh đeo tai nghe Bluetooth, hình ảnh sườn mặt nghiêng nghiêng phản chiếu trên cửa kính xe toát lên vẻ sắc lạnh, cứng rắn: “Tôi tìm Tống Lê. Bảo cô ấy nghe máy.”
“Thật ngại quá, tôi không quen ai tên Tống Lê như anh nói cả.” Trần Vũ Phồn chối bay biến.
“7 giờ 37 phút tối ngày 8 tháng 10, cô ấy ở trong phòng sinh hoạt tầng 3 của cô.” Giọng anh ngắn gọn nhưng đầy uy lực, không cho phép chối cãi: “Cần tôi nói rõ hơn cô ấy đã làm gì với tôi không?”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu.
Trần Vũ Phồn quay đầu lại, nhìn cô gái đang ngồi vắt vẻo trên sofa ăn anh đào.
Tống Lê vừa tắm xong, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây mỏng tang, vạt váy ngắn cũn cỡn chỉ vừa đủ che đi cặp mông, để lộ đôi chân dài trắng muốt.
Cô cười tủm tỉm nhìn Trần Vũ Phồn: “Sao thế?”
“Hứa Từ.” Trần Vũ Phồn đưa điện thoại ra: “Nghe không?”
Nghe chứ. Tại sao lại không nghe?
Ý cười trong đôi mắt hồ ly của Tống Lê càng thêm rạng rỡ. Cô cầm lấy điện thoại, áp vào tai: “Alo, xin chào, Hứa Từ.”
Tiếng gió rít qua điện thoại rất lớn. Hứa Từ đã hạ cửa kính xe xuống, để gió lạnh thốc vào mặt, hòa cùng giọng nói ngọt ngào của cô rót vào màng nhĩ anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận